Bạch Hoài An cảm thấy trong lòng ổn định hơn không ít, coi như người phụ nữ còn tự biết mình. Liếc nhìn Chiến Quốc Việt không chút biểu cảm, mạnh miệng nói: “cậu Quân gia nhờ tôi đưa Chiến Quốc Việt đi học. Hôm nay Chiến Quốc Việt chỉ có thể ở lại trường” Cơ thể Chiến Quốc Việt run lên trong vòng tay của Lạc Thanh Du.
Lạc Thanh Du cảm nhận được sự phản kháng và bất an của đứa trẻ, cả giận nói: “Cô An, hôm nay có tôi ở đây, không ai có thế ép thẳng bé làm những việc mà nó không thích”
Nói xong, Lạc Thanh Du ôm Chiến Quốc Việt đi Bạch Hoài An tức giận, gọi điện cho Chiến Quốc Việt. Điện thoại vừa kết nối, Bạch Hoài An quanh co tố cáo: “Hàn Quân, bảo mẫu mà anh thuê đanh đá quá” Sự lạnh giá đần tràn từ đáy mắt Chiến Quốc Việt từ: “Em cứ nói từ từ.” “Hôm nay cô ta cãi nhau với phụ huynh học.
sinh, ảnh hưởng rất xấu. Em khuyên cô ta, cô ta lại mảng em, thậm chí còn ép Chiến Quốc Việt đi chơi” Khuôn mặt tuấn tú của Chiến Hàn Quân lập tức trở nên tối sầm.
Lạc Thanh Du là đứa con gái ngoài giá thú từ quê lên, tật xấu đã thâm căn cố đế, Chiến Quốc.
Việt cứ thế này nhất định sẽ bị phẩm hạnh của cô.
ta ảnh hưởng nặng nề, Chiến Hàn Quân thậm chí còn cảm thấy việc mời Lạc Thanh Du vào nhà là sai lầm lớn nhất của mình.
Khu vui chơi lớn nhất Thành Nam là công viên Lạc Tiên.
Lạc Thanh Du vừa đăng ký vé trọn gói cho Chiến Quốc Việt xong thì nhận được cuộc gọi từ Chiến Hàn Quân.
“Lạc Thanh Du, ngay, lập tức, bây giờ đưa Chiến Quốc Việt trở lại nhà trẻ” Bên kia điện thoại, Chiến Hàn Quân cường thế ra lệnh cho Lạc Thanh Du.
Lạc Thanh Du nhìn Chiến Quốc Việt, thấy niềm khát vọng và vui vẻ hiếm hoi tràn ngập trong mắt Chiến Quốc Việt, Lạc Thanh Du khế cắn răng, đập tắt cuộc gọi của Chiến Hàn Quân.
Chiến Hàn Quân nhìn chiếc điện thoại đã tắt ngang, gương mặt tuấn mỹ lạnh thành tượng đá.
Lại gọi thêm cuộc nữa cho Lạc Thanh Du, và phong cách vẽ tranh của Lạc Thanh Du đột nhiên đổi giọng: “Ngài Quân,… tín hiệu chỗ tôi không tốt lắm, anh nói gi… cơ? Tôi không nghe rõ đâu. Tí nữa gọi lại sau” Sau đó, không thèm quan tâm ngắt luôn điện thoại.
Chiến Hàn Quân: “..” Anh còn chưa nói được chữ nào, cô ta giả điên giả khùng gì thế? Lại gọi thêm cuộc nữa, đối phương đã tắt máy.
Chiến Hàn Quân tức quá chừng: “Lạc Thanh Chiến Quốc Việt tới công viên Lạc Tiên toát ra thần sắc mới lạ. Ngày thường và cuối tuần, bố cậu rất bận, đôi khi rảnh rỗi, hai bố con ở nhà xếp lego, học lập trình và chơi thể thao điện tử.
Lạc Thanh Du đưa Chiến Quốc Việt lên du thuyền, vòng quay ngựa gỗ, xe đụng, còn trải nghiệm lướt sóng, tiến vào nhà ma, chơi bắn súng…
Càn quét một vòng khu vui chơi, Lạc Thanh Du và Chiến Quốc Việt ôm một đống chiến lợi phẩm trở về.
Chiến Hàn Quân mặt mày âm trầm ngồi trên sô pha, sau khi Lạc Thanh Du và Chiến Quốc Việt về nhà, cúi gầm mặt ngoan ngoãn đứng trước mặt anh, như trẻ con phạm lỗi.
Chiến Hàn Quân đưa tay ra võ về cái đầu nhỏ.
của Chiến Quốc Việt, lấy chút dễ tính dành cho con trai của mình.
“Quốc Việt, lên tầng tắm rửa đi, bố bật sẵn nước cho con rồi.” Chiến Quốc Việt liếc nhìn Lạc Thanh Du, bất ngờ nói với cô: “Chúc cô may mản” Sau đó cậu bé đi lên tầng.
Chiến Quốc Việt vừa rời khỏi đây, khuôn mặt tuấn tú của Chiến Hàn Quân lập tức nổi đầy hắc.
tuyến, anh lạnh lùng nói: “Lạc Thanh Du, ngày mai cô không cần phải tới nữa!”