⬅ Trước Tiếp ➡
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
 
“Còn nữa…” Chiến Quốc Việt đứng ở đầu cầu thang tầng hai, nhìn Lạc Thanh Du một cách trịch: thượng: “Sau này cô không được phép ngắt điện thoại của tôi” Lạc Thanh Du chẳng còn sức nói: “Biết rồi” Chiến Hàn Quân quay lưng bỏ đi.
Lạc Thanh Du giơ cổ tay nhìn đồng hồ, trường mẫu giáo của Thanh An và Thanh Tùng đã tan học.
Mặc dù sau khi truyền dịch, Thanh An đã hạ sốt, nhưng bác sĩ báo là vẫn có khả năng sốt lại.
Lạc Thanh Du lúc này thật sự không có tâm trạng dây dưa với Chiến Hàn Quân, đành ủ ê rời khỏi biệt thự.
Cô vội vàng chạy đến trường mẫu giáo, vì đến muộn lại bị cô giáo phê bình, Lạc Thanh Du gật đầu hứa mãi, mới đưa hai bé con ra khỏi nhà trẻ.
*Mẹ ơi, mẹ không còn yêu con nữa sao?” Thanh An näm bơ phờ trên vai mẹ, cô bé bị ốm, thân thể rất khó chịu, nếu như bình thường cô bé bị ôm mẹ sẽ không đưa đến nhà trẻ chứ đừng nói đến đón họ muộn như vậy.
Mắt Lạc Thanh Du đỏ lên, một tay bế Thanh An, tay kia nắm tay Thanh Tùng, cảm thấy rất tội lỗi: ‘Mẹ yêu con, con yêu, mẹ yêu các con rất nhiều.”
Thanh Tùng thấy mặt mẹ mệt mỏi, thương mẹ nói: “Mẹ ơi, công việc mới có mệt lắm đúng không? Nếu con và Thanh An không mặc quần áo mới đắt tiền, không đăng ký lớp học theo sở thích, không ăn vặt đắt tiền, mẹ có thể đổi sang công việc nhẹ nhàng hơn không?”
Lạc Thanh Du cười, bóp mặt Thanh Tùng: ‘Mẹ không mệt. Công việc này không dễ dàng, nhưng mẹ có lý do để gắn bó với nó. Các con cổ vũ cho mẹ lên tinh thần nhé?” Thanh Tùng nhìn mắt mẹ ngấn lệ, không tin mấy lời của mẹ. Trông mẹ không vất vả mà còn rất đau lòng, chắc chắn đi làm gặp chuyện không VU.
Lạc Thanh Du đưa các con về nhà, vốn cực kỳ mệt rồi còn phải đưa Thanh An đến bệnh viện để truyền dịch.
Trăn trọc cả đêm, cô gần như thức trắng đêm.
Nhưng rất may, Thanh An không sốt lại nữa.
Lúc rạng sáng, Lạc Thanh Du buồn ngủ đến mức nắm trên giường ngủ đến 7h30.
Ngay khi mở mắt ra, lời cảnh báo tàn nhắn của Chiến Quốc Việt vang lên trong não cậu: Nếu cô lại đến muộn thì đừng đến nữa.
Lạc Thanh Du nhanh chóng đứng dậy, thu dọn mọi thứ nhanh nhất có thể. Nhưng thời gian rất eo hẹp, cô còn phải đưa Thanh An và Thanh Tùng đi nhà trẻ, nói như vậy cô nhất định sẽ đến muộn.
Thanh Tùng dường như nhìn ra được suy nghĩ của mẹ, cậu cầm túi xách của mẹ đi tới: “Mẹ, mẹ đi làm đi, con và Thanh An biết đường đến trường rồi. Chúng con có thể tự đi”
Lạc Thanh Du còn đang do dự, Thanh Tùng đã lấy đồng hồ điện thoại ra, lại lấy điện thoại di động của mẹ ra, bật chức năng chia sẻ hệ thống định vị, nói: “Mẹ, thế này mẹ có thể biết con và Thanh An ở đâu mọi lúc mọi nơi.”
Lạc Thanh Du cảm thấy chua xót, nghĩ trường mẫu giáo của Thanh An và Thanh Tùng rất gần, lại có theo dõi vị trí, vì vậy cô nghiến răng đồng ý với đề nghị của Thanh Tùng. “Vậy hai đứa đi đường cẩn thận nhé. Đến nhà trẻ thì nhớ báo cho.
mẹ Thanh Tùng, Thanh An ngoan ngoấn gật đầu.
Lạc Thanh Du xách túi, chạy như bị chó đuổi.
Sau khi mami đi, hai quy nhỏ thông minh lập tức bật máy tính, hóa ra khi mami không để ý, chúng đã bí mật đồng bộ hệ thống định vị điện thoại di động của mami với máy tính, đế có thế theo dõi chính xác lộ trình của mami.
“Nhìn xem, mẹ vào khu biệt thự Hải Thiên.
Thanh An chỉ vào chấm đỏ nhỏ trên bản đồ, phấn khích kêu lên.
Đôi mắt Thanh Tùng như đá đen toát ra ánh sáng linh lợi kỳ dị.
Thanh Tùng nói: “Thanh An, lát nữa em đeo  đồng hồ của anh đến nhà trẻ đế cho mẹ buông lỏng cảnh giác. Còn anh lén tới Hải Thiên. Anh muốn nói chuyện với ông chủ của mẹ, bảo ông ta đừng bắt mẹ làm nhiều việc quá. ” “Được. Chúc anh thuận lợi!” Thanh An cổ vũ.
Trẻ con ốm nhanh, khỏi cũng nhanh, lúc này tinh thần đã hăng hái như trước.
 
 
 
 
 
 
⬅ Trước Tiếp ➡