Yến cung rất rộng, kiến trúc xa hoa phung phí vô cùng, cung điện san sát nối nhau, hành lang sân đài liên tiếp. Nhiễm Diên là tù nhân dĩ nhiên không còn tư cách ngồi kiệu phượng, chỉ được đi bộ theo mọi người về phía Lập Chính điện.
Nhiễm Diên từng nghĩ tới ngày gặp lại công tử Thịnh. Lúc đó nàng nắm chắc có thể ngồi trên ghế phượng của thái hậu, trên cao nhìn xuống, dương dương tự đắc, không phải khổ sở như hôm nay.
Từ thềm son bước lên, những vết máu tươi ở cung điện đã được rửa sạch, trong làn gió xuân vẫn còn hơi máu. Nghiêng mắt nhìn đại điện tĩnh mịch, vòng qua đỉnh đồng có hương trầm lượn lờ, Nhiễm Diên nhìn bóng người tuấn tú trên thềm ngọc.
Chắc đã một năm không gặp, người đàn ông này lại cao lớn thêm.
"Đã lâu không gặp, phu nhân."
Người Yến quốc đều biết, công tử Quý Thịnh không chỉ tuấn tú, vẻ đẹp cứng cáp, dù nghiêm cẩn thận trọng, nhưng vẫn có nét ôn hòa giữ lễ. Chỉ riêng Nhiễm Diên biết, đó toàn là vờ vịt.
Một thân mặc long bào đen thêu giao long và nhật nguyệt trời sao khiến hắn càng thêm ngạo nghễ, ung dung đi tới bên nàng, ngọc bội quý giá bên hông lay động, kêu đinh đang dễ nghe. Hắn mỉm cười mê người, con mắt nham hiểm kia càng khiến chân nàng nhũn ra.
"Công, công tử, vẫn khỏe chứ, haha, quả là ngày càng anh minh thần võ."
Có câu không đưa tay đánh kẻ tươi cười. Để bảo vệ cái mạng nhỏ này, Nhiễm Diên thấy da mặt dày một chút cũng không sao.
Công tử Thịnh cong môi, ánh mắt âm trầm trên vẻ tuấn tú đó cũng dịu đi một chút, hơi lùi về sau. Nhìn Nhiễm Diên mông lung run rẩy, hắn cười to một tiếng, bỗng nhiên suồng sã lại thêm vẻ tà ma.
"Phu nhân sợ sao?"
Nói thừa! Nhiễm Diên cố nén sự sợ hãi, lúc khẽ va vào đỉnh đồng nhọn ở sau thì phải dừng lại, trơ mắt nhìn công tử Thịnh ngày càng lại gần, mồ hôi nóng trong lòng bàn tay càng tụ lại.
Ngón tay thon dài mạnh mẽ của nam nhân quen nắm trường kiếm, từ từ kéo một sợi tóc của nàng, vần vò trong lòng bàn tay, sau đó còn để sát vào mũi ngửi, tóc dài ngập hương hoa toàn hơi thở thuộc về nàng, thanh khiết mê người.
Sau đó, thế mà hắn còn vươn đầu lưỡi, liếm lọn tóc này.
"Thật là thơm." Nhiễm Diên hoàn toàn hãi hùng, nhất thời không vững mà té ngồi trên đất, từng lớp váy lụa trắng như bông hoa thược dược rủ lên trên nền gạch. Tới khi từng sợi từng sợi tóc dài rời khỏi tay công tử Thịnh, hắn từ trên cao nhìn xuống nữ nhân đang sợ hãi.
Một nét cười dịu dàng hiện ra.
"Đừng sợ, bản quân đã lâu không gặp phu nhân, nhớ mong vô cùng. Hôm nay gặp được lòng vui khôn tả, đã đặc biệt chuẩn bị quà lớn dành cho phu nhân." Dứt lời, hắn liền vỗ tay một cái, liền có người bê một tráp lớn mạ vàng đi vào, bê thẳng tới bên cạnh Nhiễm Diên, đặt xuống cái liền lập tức đi ngay.
"Nhìn qua đi, phu nhân nhất định sẽ thích."
Nhiễm Diên vừa sợ hãi vô cùng vì sự biến thái của công tử Thịnh, tim đập thình thịch, tay chân luống cuống. Quà của hắn, nàng thật không dám tưởng tượng.