Đi thật xa khỏi ký túc xá, Tần Tranh vẫn đang thất thần, Tần Ninh nhịn không được trợn mắt với anh, tức giận nhéo Tần Tranh một cái: "Anh, em đang nói chuyện với anh đấy, tập trung chút được không?"
Lúc này Tần Tranh mới hồi thần lại, mí mắt nhẹ nâng lên, bất cần nói: "Anh hỏi tật xấu này của em khi nào mới chịu sửa đây?"
Tần Ninh trợn mắt đáp lại anh: "Quản nhiều quá! Anh đó, lần sau tới ký túc xá nữ cũng đừng có kéo em theo, anh.."
Tần Ninh dừng lại một chút, một lúc sau mới ra vẻ lơ đãng trêu chọc: "Anh cũng già rồi, thừa dịp còn chưa tốt nghiệp mau tìm bạn gái đi, nếu không chờ đến khi tốt nghiệp lại bị người ta cười chết."
Lần này Tần Tranh cũng không buồn nâng mí mắt, trực tiếp nở nụ cười không rõ ràng với cô, cười mà Tần Ninh trong lòng không khỏi bồn chồn, xong rồi xong rồi, đây là vẫn còn nhớ đến người kia rồi.
Lại đi một lát, Tần Ninh rốt cuộc không nhịn được, mở miệng nhắc nhở: "Anh, người ta có bạn trai rồi." Không chỉ có bạn trai, mà người bạn trai đó còn là bạn cùng phòng với anh mình.
Trần Tranh không nhịn được cười: "Vậy thì sao?"
Tần Ninh bị câu này của anh làm cho á khẩu không biết trả lời thế nào, thật là lợi hại, thích ai không thích, lại đi thích người đã có chủ.
Ho nhẹ một tiếng, Tần Ninh cân nhắc tìm từ: "Này..đào góc tường nhà người khác là không được đâu."
Đào góc tường? Tần Tranh cười, vậy thì anh càng phải đào mới được.
Lúc Tần Tranh quay lại ký túc xá, đèn trong phòng còn mở, vừa rồi anh vội ra ngoài quên tắt, bây giờ đã trở về thì không hiểu vì sao lại tắt đi.
Châm điếu thuốc rồi tựa lên tường, ngước mắt nhìn đến tấm ảnh trên bàn Tưởng Nhất Minh chụp chung với Trí Ý, đồng phục xanh trắng, gương mặt ngây ngô, như đang tuyên bố thời thanh xuân tươi đẹp chỉ thuộc về hai người họ.
Mãi đến khi Tần Tranh hút xong một điếu thuốc mới thu hồi tầm mắt, sau đó nhớ lại lần đầu mình nhìn thấy tấm ảnh kia.
Từ ngày anh chuyển vào ở ký túc xá, tấm ảnh bọn họ chụp chung đã được Tưởng Nhất Minh đặt ở đó.
Rất bắt mắt, cũng rất khoe khoang.
Vô hình chung người con gái tên Trí Ý trở thành đề tài khoe khoang hàng ngày của Tưởng Nhất Minh, từng có một khoảng thời gian dài, cô gái đó là đề tài duy nhất của phòng anh sau khi tắt đèn.
Tần Tranh rất ít khi tham gia nói chuyện, lúc nghe thấy bọn họ dùng những từ ô ngôn uế ngữ, anh chỉ cảm thấy buồn cười, cô gái kia có biết không? Biết chính mình đã gặp phải một tên rác rưởi.
Tần Tranh thích Trì Ý? Thật ra thì cũng không hẳn, dù sao lúc đầu anh còn xem thường cô gái này.
Khi đó bọn họ có gặp nhau vài lần, bạn cùng phòng cùng nhau ăn cơm, Tưởng Nhất Minh đương nhiên là sẽ đưa cô đến xem mắt. Ấn tượng đầu tiên của Tần Tranh với Trì Ý cũng không tốt, xinh đẹp thì có xinh đẹp, nhưng cao ngạo quá.
Tần Tranh cảm thấy, con gái mà, nhất là kiểu người xinh đẹp như vậy, ít nhiều cũng sẽ được tâng bốc, sẽ có chút kiêu ngạo lạnh lùng, nhưng đến mức này thì hơi tỏ vẻ rồi.