Là vợ của Hạ Mặc Thần nhưng lại chơi trò này, dùng nhan sắc dụ dỗ người ta, còn ép người ta ký hợp đồng.
Chẳng lẽ Hạ Mặc Thần không quan tâm? Hay là, anh ta hoàn toàn chẳng để ý vợ mình thích ra ngoài chơi thế nào? Thậm chí là lấy thân thể đổi hợp tác?
Khang Vũ nói hai vợ chồng bọn họ xưa nay vốn mạnh ai nấy chơi, xem ra là thật.
Sau khi về phòng, Đường Cẩn Viêm bấm gọi số của Tần Xuyên.
"Điều tra một người phụ nữ, tư liệu càng chi tiết càng tốt."
Tần Xuyên còn đang nghi ngờ rốt cuộc người phụ nữ này là ai? Có thể khiến sếp của mình nửa đêm nửa hôm rồi mà vẫn còn nhớ tới.
Nhưng chờ khi anh ta nghe thấy "vợ của Hạ Mặc Thần, tổng giám đốc Hạ Thị", lập tức tỉnh hẳn ngủ.
"Sếp? Sao sếp lại muốn điều tra người phụ nữ này? Về cô ta ấy, chẳng cần phải điều tra gì đâu, sếp ở Thụy Sĩ nhiều năm hẳn không biết, thanh danh của cô ta tệ lắm, lên mạng tìm kiếm có mà ra cả đống phốt."
"Tôi cần tư liệu khác biệt với những gì có trên mạng " Đường Cẩn Viêm nói với ngữ khí cực kỳ lạnh lùng.
"Rõ " Tần Xuyên không dám nói gì thêm, dù sao tính tình của sếp nhà mình xưa nay không phải là quá tốt.
Ngày hôm saụ
Khi Hạ Mặc Thần nhìn thấy Cố Sênh Ca đưa hợp đồng tới, anh ta có chút không tin, giở tới chỗ ký tên thì thấy tổng giám đốc Trương Hoa của Phong Hoa đã ký, cảm thấy không thể tin được.
Điều khoản ngang ngược 70 30 này mà Trương Hoa cũng ký?
Rõ ràng lúc trước anh ta đã hỏi dò ông ta trước, biết giới hạn thấp nhất chính là 60 40.
Nhưng người phụ nữ này lại có thể khiến Trương Hoa đồng ý với việc phân chia 70 30 này.
"Cố Sênh Ca? Cô làm thế nào mà được vậy?"
Cố Sênh Ca bình tĩnh liếc nhìn anh ta một cái "Anh quan tâm tôi làm thế nào đạt được kết quả này? Chẳng lẽ không phải Hạ tổng anh từng nói cho tôi sao? Quá trình không quan trọng, kết quả mới là chính yếu "
Dứt lời, cô quay người đi thẳng ra ngoài.
Phía sau vang lên tiếng hô tức tối của Hạ Mặc Thần "Đừng tưởng ký được hợp đồng là chứng minh được năng lực của mình, có thể ổn định ở lại Hạ Thị Cố Sênh Ca, Hạ Mặc Thần này có cả trăm cách để giải quyết cô đấy "
Đương nhiên Cố Sênh Ca biết những lời này của Hạ Mặc Thần không phải nói suông.
Từ ngày cô gả cho anh ta, người đàn ông này chưa từng bỏ qua việc tra tấn cô.
Anh ta quy toàn bộ trách nhiệm việc Mục Noãn rời đi lên người cô, cảm thấy chính cô đã ép Mục Noãn phải bỏ đi, chia rẽ hai người bọn họ.
Nhưng sự thực là Cô và Mục Noãn hoàn toàn chưa từng giao thiệp với nhau bao giờ, thậm chí đến cả ngôn ngữ cũng chưa từng có.
Với cô mà nói, đến bây giờ vì sao năm đó Mục Noãn lại đột ngột bỏ đi vẫn là một câu đố chưa có lời giải.
Nhưng cho dù cô có giải thích thế nào, người đàn ông này đều không tin.
Cho nên cô có thể làm gì được?
Chỉ có thể ngoan cường ứng phó tất cả các thủ đoạn của Hạ Mặc Thần hệt như một con gián đánh mãi không chết.
Đây chính là lý do vì sao mỗi khi Kỳ Vi Vi thấy mà không chịu được thì sẽ mắng cô không có tiền đồ.
Vốn là ly hôn có thể chấm dứt được cuộc sống như thế, nhưng cô lại cứ kéo dài mãi.