Trưởng môn ra lệnh không được để tiên tử sử dụng͟͟ đan dược trị thương, A Ly chỉ có thể bê Khổng Hi Văn toàn thân đầy máu trở về khuê phòng.
Liễu Nguyệt đã đứng chờ bên ngoài từ bao giờ, đón lấy Khổng Hi Văn từ tay A Ly " Để ta chăm sóc muội ấy, ngươi trở về nghỉ ngơi đi."
A Ly vâng một tiếng, sau đó nhanh chóng rời đi.
Nhìn cơ thể non mềm bị phủ bởi máu tanh tɾong tay, Liễu Nguyệt mỉm cười. Sư phụ ra tay ma͙nh bạo như vậy không sợ sẽ dọa chạy mất tiểu sư muội hay sao?
Tham lam hấp thụ linh khí tỏa ra từ vết máu, cảm giác linh mạch của hắn được một dòng nước mát lành chảy qua. Sau đó mới bế Khổng Hi Văn hôn mê đặt vào tɾong giường.
Từ nhẫn trữ vật lấy ra một lọ linh dược, tỉ mẩn mà bôi lên vết thương của cô từ trên xuống dưới.
"Đaụ.." Khổng Hi cơn đau biến mất đi h0àn toàn.
"Hi Văn ngoan, lần sau đừng chọc giận sư phụ." Liễu Nguyệt thả nhẹ lực đạo ngón tay, vừa bôi thuốc vừa như mân mê từng tấc da thịt thiếu nữ.
Khổng Hi Văn khóc nấc lên thành tiếng " Hi Văn không dám như vậy nữa."
Cả cơ thể đều đang đau rát, cảm giác roi da đánh lên cơ thể thật không dễ chịu chút nào. Liễu Nguyệt bôi xong khắp cơ thể, mới chạm vào phần hoa huyệt ửng hồng.
Khổng Hi Văn the0 phản xạ mà khép chân lại.
"Hi Văn ngoan, để sư huynh bôi thuốc cho muội." Nói xong liền dùng lực tách ra hai chân. Ngón tay thon dài của hắn chấm thuốc rồi nhè nhẹ chạm lên đó.
"Hi Văn cảm thấy lạ lắm." Cô không quen với cảm giác này, liều mạng muốn khép chặt thân mình.
Liễu Nguyệt nhíu mày một cái, sau đó liền dùng hai sợi dây vải đỏ trói chân Khổng Hi Văn sang hai bên, để h0àn toàn lộ ra hoa huyệt bị đánh tới sưng đỏ " Không bôi thuốc sẽ rấtlâu khỏi, muội chịu đựng một chút."
Khổng Hi Văn không có cách nào khép mình, chỉ có thể ngượng ngùng nhìn lên trần nhà, mỗi lần hắn chạm vào vết thương là một lần cô nức nở một tiếng.
Liễu Nguyệt vậy mà đưa ngón tay vào bên tɾong.
"Sư huynh... nơi đó không có bị thương" Cảm giác xa lạ ập tới, khiến cô hoảng sợ muốn giãy ra. Hai sợi dây đỏ vậy mà càng siết chặt.
" Để sư huynh kiểm tra xem." Liễu Nguyệt không có ý định rút ra ngón tay thon dài, ngược lại mân mê vách thịt mềm tìm điểm nhạy cảm.
Vừa ấm vừa chặt, khẳng định nhục bổng của hắn tiến vào sẽ đạt được cực khoái.
"Sư huynh... đừng động nữa" Khổng Hi Văn cố hết sức ngồi dậy, giữ lấy bàn tay hắn. Nhưng sức lực nhỏ bé của cô không ngăn lại được. "Đừng làm vậy... Hi Văn buồn tiểụ"
Liễu Nguyệt bật cười, vẫn là dáng vẻ ôn nhu nhưng lại khiến Khổng Hi Văn lạnh sống lưng " Vậy tiểu ra cho sư huynh nhìn xem."
Nói rồi càng hung hăng mà chạm vào điểm nhạy cảm.
"Ưm" Khổng Hi Văn không chịu nổi kích thích, kêu lên một tiếng, cả người cong lên bắn ra. Toàn bộ dâm dịch thấm ướt tay Liễu Nguyệt.
"Bôi thuốc xong rồi." Liễu Nguyệt rút tay ra, dùng khăn tay lau đi sach sẽ mật ngọt, hôn lên trán cô rồi đi ra ngoài. " Hi Văn sư muội ngủ ngon."
Hai dây đỏ được nới lỏng, xong vẫn như cũ trói lấy chân cô