Chương 14
xù xì rối rắm như rồng uốn lượn, khi lại kéo xa để bắt trọn toàn cảnh cây cổ thụ trĩu đầy lời cầu nguyện, đắm mình trong ánh nắng, giữa vùng núi bao la.
Tiếng màn trập “rắc” khẽ vang lên, hòa cùng tiếng gió và tiếng bạc va nhau lách tách.
Đột nhiên, một cảm giác kỳ lạ, rất nhẹ nhưng không thể bỏ qua, khiến sống lưng cô khẽ rùng mình.
Như có ai đó đang nhìn.
Một ánh mắt trầm tĩnh, sâu lắng, gần như muốn xuyên thấu qua da thịt để nhìn vào tận bên trong cô.
Khương Thư khựng lại, động tác bấm máy dừng hẳn.
Cô gần như lập tức quay người lại, ánh mắt quét nhanh xung quanh.
Ngoài chú La vẫn đang mỉm cười chờ cô, không còn ai khác.
Cây rừng rậm rạp lay động trong gió, bóng nắng chập chờn, chẳng có dấu hiệu gì khả nghi.
“Cô sao thế?” Chú La nhận ra sắc mặt cô khẽ biến, liền hỏi với vẻ lo lắng.
“Không có gì đâụ” Khương Thư lắc đầu, cố nén cảm giác kỳ quái vừa dâng lên trong lòng, miễn cưỡng mỉm cười.
– “Chắc là hơi chóng mặt vì nắng thôi.” Cô lại giơ máy ảnh lên, nhưng tâm trí đã không còn tập trung.
Cảm giác bị nhìn lén ấy đến bất ngờ, rồi cũng biến mất hoàn toàn nhưng cô biết chắc, đó không phải là ảo giác.
Giữa nơi tràn ngập hơi thở cổ xưa này, một luồng lạnh lẽo vô hình như đang bò chậm rãi dưới làn da cô.
Sau khi chụp thêm vài tấm nữa, cô cùng chú La quay lại con đường cũ xuống núi.
Bước chân Khương Thư nhanh hơn trước, như thể muốn rời khỏi cảm giác khó tả ấy càng sớm càng tốt.
Gió núi vẫn thổi, cây Thước vẫn sừng sững giữa đất trời.
Hàng vạn dải lụa đỏ tiếp tục tung bay, chẳng hề biết mệt mỏi.
Không lâu sau khi họ rời đi, từ bóng đá trên cao, một dáng người cao gầy, trầm mặc bước ra.
Thẩm Thanh Tự vẫn mặc bộ đồ lam đậm hôm trước, trên tay còn đeo chuỗi bạc phát ra tiếng va chạm khe khẽ theo mỗi bước đi.
Anh dừng lại dưới tán cây Thước, hơi ngẩng đầu, ánh mắt dừng nơi thân cây khổng lồ.
Ánh mặt trời len qua kẽ lá, chiếu những vệt sáng loang lổ lên gương mặt điềm tĩnh, lạnh nhạt của anh.
Ánh mắt ấy sâu thẳm, tĩnh lặng, như đang nhìn thấu vào linh hồn của thứ cổ xưa trước mặt.
Trong đó pha lẫn cả một chút gì đó mỏi mệt và chán ghét, không hợp với vẻ ngoài bình thản.
Gió núi lại nổi lên, hất tung vài sợi tóc trên trán anh, đồng thời làm lộ ra con rắn nhỏ màu xanh lục quấn quanh cổ tay, ngụy trang thành chiếc vòng tay.
Con rắn khẽ ngẩng đầu, thè chiếc lưỡi đỏ mảnh, phát ra tiếng “tê tê” khe khẽ hướng về phía những dải lụa đỏ đang tung bay, rồi lại yên lặng cuộn mình lại.
Ánh mắt Thẩm Thanh Tự rời khỏi cây cổ thụ, hướng xuống con đường Khương Thư vừa đi qua.
Đôi mắt anh trầm ngâm, tối sâu, chẳng thể đoán được đang nghĩ gì.
Leo núi tiêu hao thể lực hơn tưởng tượng rất nhiềụ Khi trở về khu nhà nghỉ, Khương Thư chỉ cảm thấy chân như nhũn ra, tóc mái dính chặt vào da vì mồ hôi, trên người toàn là bụi đất và vài cọng cỏ vụn.
Cô đi thẳng lên lầu, bật nước nóng, tắm thật lâụ Nước ấm cuốn đi hết mệt mỏi và dính nhớp, khiến cơ thể như được hồi sinh.
Sau đó, cô thay bộ đồ ở nhà mềm mại, sạch sẽ, mới thấy cả người dễ chịu hẳn ra.
Bữa trưa là vài món ăn địa phương đơn giản, thanh đạm mà ngon miệng.
Ăn xong, cơn buồn ngủ như con sóng ấm áp từ từ tràn lên.