Chương 17
sặc sỡ, đeo mặt nạ bí ẩn, tay trong tay tạo thành vòng tròn, bước theo điệu nhạc rộn ràng, tiếng bạc leng keng hòa cùng tiếng cười trong trẻo.
Họ vừa hát vừa cười, hào hứng mời du khách cùng tham gia.
Khương Thư đứng ngoài vòng, nhìn đến ngẩn ngơ.
Bất ngờ, bàn tay cô bị ai đó kéo mạnh.
Một cô gái đeo mặt nạ hình chim cười tươi “Đi thôi nào, em gái Cùng nhảy với bọn chị đi ” Khương Thư giật mình, vội xua tay, lùi lại liên tục “Ơ… tôi không biết nhảy đâu, thật đấy…” Nhưng cô gái kia nhiệt tình quá, lại thêm vài người khác cùng ùa tới, cười nói rộn rã, tay kéo tay, khiến cô không thể từ chối.
Những ánh mắt xung quanh cũng đều thân thiện, cổ vũ.
Chỉ chống đỡ được vài giây, Khương Thư đã bị kéo vào giữa vòng tròn nhảy múa.
Vòng người bắt đầu chuyển động.
Bước nhảy tuy đơn giản, nhưng với người chưa từng thử như cô, vẫn có chút lóng ngóng, tay chân không theo kịp nhịp.
Dù biết không ai để ý, nhưng cảm giác bị nhìn khiến mặt cô vẫn nóng bừng.
Cô chợt nhớ ra chiếc mặt nạ trong tay, liền vội vàng đeo lên mặt.
Cảm giác lành lạnh của gỗ áp vào da, tầm nhìn bên ngoài lập tức bị giới hạn, phần lớn ánh mắt cũng bị chặn lại.
Thế giới qua hai hốc mắt nhỏ dường như trở nên yên tĩnh và an toàn hơn.
Cô khẽ thở ra, cơ thể thả lỏng, bắt đầu thử nhịp chân theo điệu nhạc, bắt chước động tác của mọi người xung quanh.
Ngày càng nhiều du khách bị cuốn vào, vòng người mở rộng, âm nhạc, tiếng bước chân, tiếng bạc chạm nhau, và tiếng lửa nổ lách tách hòa quyện, tạo nên bầu không khí sôi nổi, rực rỡ.
Không biết từ khi nào, điệu nhảy bắt đầu đổi nhịp, vòng tròn tan dần thành từng cặp nam nữ đối nhaụ Động tác cũng trở nên phóng khoáng và táo bạo hơn.
Khương Thư nhảy thêm một lúc.
Khi cảm giác hồi hộp và tò mò ban đầu đã qua đi, mồ hôi ướt đẫm mái tóc.
Nhìn quanh, ai nấy đều đang vui vẻ nhảy đôi với nhau, cô bỗng thấy mặt mình nóng ran dưới lớp mặt nạ.
Cảm giác sợ hãi xã hội quen thuộc lại trỗi dậy, radar trong lòng bắt đầu “tích tích” báo động.
Đủ rồi, cô nghĩ trải nghiệm đến đây là vừa đẹp.
Nhân lúc đội hình nhảy đang thay đổi, người ra người vào lộn xộn, cô khéo léo buông tay người bên cạnh, bước sang một bên, nhẹ như cá trượt khỏi dòng nước, lặng lẽ rút khỏi vòng nhảy đang xoay tròn, hòa vào đám đông đứng xem.
Rời khỏi vòng lửa rực cháy và âm thanh ồn ào, Khương Thư đứng trong bóng tối, thở ra một hơi dài.
Chiếc mặt nạ trong tay vẫn còn ấm.
Ánh lửa hắt lên mặt cô chập chờn, sáng tối đan xen.
Ngay lúc ấy, một bóng người tách khỏi dòng người, bước ngược lại về phía cô.
Người đó cũng đeo một chiếc mặt nạ che nửa mặt, nhưng kiểu dáng hoàn toàn khác chiếc của cô.
Đó là loại mặt nạ làm từ gỗ sẫm màu, khắc hoa văn đơn giản như sóng nước và dây leo.
Nó che khuất nửa trên khuôn mặt, chỉ để lộ đường viền cằm rõ nét và đôi môi mỏng.
Anh dừng lại trước mặt cô.
Dáng người cao thẳng, dù mặc trang phục dân tộc đơn giản vẫn toát ra khí chất khác biệt – tĩnh lặng, điềm đạm, không hòa vào bầu không khí vui tươi xung quanh.
Khương Thư theo bản năng ngẩng đầu nhìn người trước mặt.
Qua lớp mặt nạ, cô không thấy rõ ánh mắt anh, nhưng một mùi hương rất nhạt mà quen thuộc lại thoang thoảng len vào đầu mũi, thứ hương lạnh mát, xen lẫn chút