Chương 7
chỉ về hướng tiệm vừa bước ra.
Nghe vậy, anh ngẩng mắt lên.
Đôi mắt đen láy của anh ánh lên hình ảnh cô trong bộ váy tím thẫm.
Khương Thư vốn đã có nét đẹp rõ ràng, giờ đây lại khoác trên người bộ đồ dân tộc và trang sức bạc sáng, càng thêm nổi bật làn da trắng đến mức gần như phát sáng giữa phông nền cổ xưa, tạo nên một sự tương phản khiến người ta không rời được mắt.
Đột nhiên, anh cất tiếng.
Giọng nói lạnh, trầm, nhưng có sức nặng lạ lùng, giống như mệnh lệnh không thể kháng cự “Lại đây.” Lại đây?
Ai phải lại đây?
Anh đang nói với mình sao?
Khương Thư sững người, nghĩ rằng chắc mình nghe nhầm.
Hai chữ ấy đột ngột, vô đầu vô đuôi, cộng thêm biểu cảm lạnh như băng của anh khiến lòng cô dấy lên một tia bực bội.
Người này là ai mà thái độ lại thản nhiên, vô lễ như thế chứ?
Cô nhíu mày, vừa định mở miệng phản ứng.
Thì đột nhiên, chiếc túi giấy trong tay cô rung mạnh một cái.
Cảm giác đó rõ ràng đến đáng sợ, hoàn toàn không phải ảo giác.
Như thể bên trong có một thứ gì đó còn sống, đang cựa quậy, chạm vào thành túi “Á ” Khương Thư hoảng hốt hét lên, da đầu tê rần, bản năng khiến cô lập tức ném mạnh túi ra xa.
Chiếc túi rơi “bộp” xuống đất, nằm ngay giữa hai người.
Ngay khoảnh khắc đó, chàng trai người Miêu động tác nhanh như cắt, cúi người xuống.
Anh đưa bàn tay trắng trẻo, các khớp xương rõ ràng, nhẹ nhàng mở túi giấy ra.
Tiếng “tê tê” nhỏ vang lên, khiến sống lưng Khương Thư lạnh buốt.
Cô mở to mắt nhìn, chỉ thấy một con rắn nhỏ màu xanh lục, toàn thân phủ vảy sáng lấp lánh, đang chậm rãi trườn ra khỏi túi.
Con rắn ấy không hề sợ người, thè chiếc lưỡi đỏ tươi, uốn lượn tiến lại gần chàng trai, quấn quanh cổ tay anh một cách thân thuộc, cái đầu tam giác nhỏ ngẩng lên.
Anh cúi mắt nhìn con rắn, nhẹ nhàng vuốt ve nó vài cái rồi đứng dậy.
Ánh nhìn anh lướt qua Khương Thư, sắc mặt cô đã tái nhợt, vẫn chưa hết hoảng sợ.
Giọng anh bình thản, không chút cảm xúc “Tôi gọi nó.” Tim Khương Thư vẫn còn đập thình thịch, mồ hôi lạnh rịn một lớp mỏng sau lưng.
Cô nhìn con rắn nhỏ màu xanh lục ngoan ngoãn đang cuộn trên cổ tay anh thanh niên, rồi liếc sang chiếc túi giấy mà mình vừa ném xuống đất.
Ngay lập tức, cô hiểu ra nan vừa rồi mình hoàn toàn hiểu lầm anh ta.
Nhưng dù đã hiểu rõ, cảm giác sợ hãi vẫn chưa thể tan đi dễ dàng.
Đó là… rắn thật Một con rắn sống đang bò trên tay người khác Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên cô ở gần đến thế một sinh vật lạnh ngắt, trơn trượt, còn đang thè lưỡi phun ra phì phì như vậy.
Nó chui vào túi cô từ khi nào?
Lúc ở cửa hàng sao?
Hay là trên đường ra đây?
Chỉ nghĩ đến thôi, da đầu Khương Thư lại tê dại.
Con rắn nhỏ tuy đã bị anh thanh niên giữ chặt, nhưng vẫn ngẩng cái đầu tam giác lên, lưỡi đỏ tươi thè ra rồi thu lại, phát ra những tiếng “tê tê” nhỏ xíụ Đôi mắt đen nhánh như hạt đậu cứ nhìn chằm chằm vào cô.
Khương Thư sợ đến mức lùi hẳn một bước, giày thể thao đạp lên nền đá phát ra tiếng “cạch” khẽ vang.
Anh thanh niên nan người mà sau này cô mới biết tên là Thẩm Thanh Tự nan nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của cô, đôi mày khẽ động, gần như không nhận ra.
Anh đưa ngón trỏ bàn tay còn lại, nhẹ nhàng chạm lên đầu con rắn nhỏ.
Động