"Một đứa con trai như ông sao mà cứ xoắn xuýt thẹn thùng như con gái thế? Tôi còn không sợ mà!" Lộ Điệp cố làm ra vẻ, ôm cánh tay trào phúng. Dưới bóng cây, một ngọn gió âm lãnh thổi qua, cô mạnh mẽ run hai cái, một chiếc xe máy đang di chuyển trên đường lớn đông đúc xe qua lại ở bên cạnh, đột nhiên bóp còi, tiếng còi xe vang loa lôi cô ấy trở lại không khí rừng rợn trong bộ phim kinh dị, liền thét chói tai.
Cuối cùng, Lộ Điệp vẫn bám sát bên cạnh Vu Tề, mua bốn chai nước ấm.
Trong lúc đi về, tốc độ của Vu Tề rất chậm, có thể so sánh với rùa, có thể đi chậm bao nhiêu thì cậu ta sẽ đi chậm bấy nhiêu. Lộ Điệp theo sát cậu ta, cũng không thể không thả chậm tốc độ nện bước.
Đến cuối cùng, cậu ta trực tiếp dừng lại không đi nữa, chọc cô ấy tức giận, chửi ầm lên: "Có phải con quỷ trong bộ phim lao ra bẻ gãy chân bẻ ông rồi hả? Có muốn đi đến khoa chỉnh hình khám xem không!"
Vu Tề cười mỉa: "Xin lỗi, thật sự là thân thể tôi có hơi không thoải mái."
Người ta đã ra vẻ hiền lành tươi cười, Lộ Điệp cảm thấy nếu cô ấy còn tiếp tục mắng cậu ta sẽ bị lương tâm khiển trách, không bằng mắng Tần Nhạc Chí cho sảng khoái đi.
Vu Tề thăm dò nhìn sang ven đường, không nhìn thấy bóng dáng của hai người kia, trong lòng cậu ta hơi mừng thầm.
Tần Nhạc Chí đã nhờ cậy cậu ta, muốn Vu Tề giúp cậu ta có chút không gian riêng tư với Hạnh Mính, nhiệm vụ lần này Vu Tề làm rất hoàn mỹ!
"Đám người kia đang làm gì? Giữa trưa trời nóng còn tụ tập một chỗ, không thấy nóng sao?"
Vu Tề nghe Lộ Điệp nói mới nhìn lại, nhóm người qua đường đang vây quanh một cái bồn hoa, có người chụp ảnh, có người gọi điện thoại. Đám đông khá ầm ĩ, bầu không khí không giống như có drama gì đó mà trên mặt bọn họ đều thể hiện vẻ bất an.
Hai người đều là người thích xem náo nhiệt, vội chạy chậm đến sau đám đông, nhón mũi chân nhìn vào bên trong, có người lên tiếng ngăn lại: "Mấy đứa nhóc đừng nhìn! Xoay đầu lại đi, mau mau!"
Một câu này đã hoàn toàn đánh thức tâm lý phản nghịch của Lộ Điệp, trong lòng cô ấy hét lớn một tiếng, không cho cô ấy xem, cô ấy càng muốn xem! Tiếp theo liền nhảy dựng lên.
Trong chớp mắt khi Lộ Điệp nhảy lên, tầm mắt lướt qua đám người chen chúc xô đẩy, nhìn thấy Tần Nhạc Chí nằm nghiêng nhắm mắt bất động bên cạnh bồn hoa, trên cánh tay cậu ta có một vết thương dài khoảng tầm mười centimet, kéo dài tới cổ tay, dòng máu đỏ sền sệt chảy ra. Cảnh tượng này rất giống trong bộ điện ảnh vừa rồi, không khác gì cảnh tượng con quỷ hút máu ôm thịt người sống gặm gặm, cực kỳ đẫm máu, cũng cực kỳ đáng sợ.
Lộ Điệp không đứng vững, trực tiếp quỳ gối trên mặt đất, Vu Tề đi lên đỡ cô ấy, lại nghe thay6 có người thét chói tai: "Sao cậu ta lại mất ngón tay!"
Tấm thảm nhung Ba Tư màu nâu vừa mềm lại vừa êm ái, các sợi lông ngắn uyển chuyển lõm xuống, cảm giác nằm lên cực kỳ thoải mái. Nhưng lúc này, Hạnh Mính đã chẳng còn tâm trạng thưởng thức, cả người phủ phục trên tấm thảm, đôi chân trần trụi áp trên mặt thảm mềm mại, giày của cô đã sớm không biết bị ném ở nơi nào.