⬅ Trước Tiếp ➡
Sống lưng xui xẻo đập vào phần góc cạnh nhô ra, cô ngã xuống mặt đất, cổ họng phun ra một ngụm máu, rùng mình sợ hãi nhìn anh đi tới.
Nguyên Tuấn Sách rũ lông mi, đôi mắt xinh đẹp bị che khuất, cả người lộ ra vẻ uể oải ỉu xìu. Ý cười ưu nhã thong dong học tập từ nhân loại đã không còn giữ được, lúc này nó trở về bản chất, không hề che đậy, lộ ra cảm xúc nguyên thủy cảm nhất, ánh mặt phẫn nộ, chăm chú nhìn cô.
Dáng người Nguyên Tuấn Sách thiên về cao gầy, giờ phút này anh đối với Hạnh Mính đang vô lực nằm sấp trên mặt đất mà nói, giống như thần tiên uy nghiêm. Lòng cô tràn ngập sự kính sợ với người khổng lồ.
Trả lời tôi!"
Nguyên Tuấn Sách khăng khăng muốn một đáp án, lý do vì sao cô nói không giữ lời.
Đôi giày thể thao kia đã sắp đi đến trước mắt cô, anh của lúc này cực kỳ tàn bạo, có lẽ đôi giày đó sẽ trực tiếp dẫm lên mặt cô, ép gương mặt cô đến biến dạng, hoàn toàn thay đổi. Hạnh Mính mất máu quá nhiều, cơ thể cực kỳ suy yếu, mí mắt sụp xuống buồn ngủ, nhưng cô vẫn phải cố gắng chống đỡ tinh thần tỉnh táo.
Cô muốn mở miệng, nhưng trong cổ họng toàn là mùi tanh của máu tươi.
"Cậu, thích tôi. Cậu thích tôi, cho nên mới, tức giận."
Nguyên Tuấn Sách tự mình hại mình, sờ lên vị trí trước ngực: "Thích bạn học Hạnh chính là loại cảm giác này sao? Tôi rất không thoải mái."
"Không phải, cậu chỉ đang ghen tị. Nhìn thấy tôi ở cùng người con trai khác, cho nên cậu mới ghen ghét." Hạnh Mính ôm ác ý nói trắng ra mọi thứ, nhưng lời nói đến bên miệng lại yếu ớt vô lực. Bởi vì cô không biết, nói trắng ra như vậy liệu có giẫm đạp lên lòng tự trọng cao ngạo của anh không.
"Tôi ghen ghét?" Nguyên Tuấn Sách nhắm mắt, cảm thụ thứ cảm xúc kì lạ kia, đôi mắt đen lại mở ra, cảm xúc trong đó khiến lòng người lạnh lẽo: "Tôi ghen ghét với cậu ta, cho nên mới muốn bạn học Hạnh đừng tới gần Tần Nhạc Chí. Vì sao cậu không làm được? Rõ ràng cậu đã từng đồng ý với tôi."
Lý do này khiến thế cục điên đảo, Hạnh Mính phút chốc biến thành một kẻ lừa đảo không tuân thủ lời hứa, cho dù bây giờ có biện giải cũng toàn là lời dối trá.
"Thực xin lỗi, thực xin lỗi."
"Cho nên bạn học Hạnh, cậu thật sự rất thích Tần Nhạc Chí, đúng không?"
"Không thích." Hạnh Mính khóc nức nở, giọng nói run rẩy, kinh hoảng thất thố, khẳng định lại một lần nữa: "Tôi không thích cậu ta!"
"Thật vậy chăng?" Trong mắt Nguyên Tuấn Sách lóe lên một chút cảm xúc không rõ là gì, chính nó đột nhiên khiến cô thấy được hy vọng, chịu đựng cảm giác đau đớn khi bị lột da, cô gật đầu.
"Vậy bạn học Hạnh thích ai?"
"Thích cậu!" Cô không hề do dự một giây nào, hai mắt đẫm lệ, sợ anh không nghe thấy còn lớn giọng lặp lại: "Thích cậu, Nguyên Tuấn Sách!"
Đôi mắt đen nhánh như hắc diệu thạch lóe lên ánh sáng kinh ngạc, nhìn xuống bàn tay anh, 10 đầu ngón tay uốn lượn căng chặt, giống như không cảm giác được đau đớn, móng tay cắm chặt vào da thịt. Thật may mắn, móng tay màu đen không có dấu hiệu hiện ra, nhưng anh vẫn đang ôm chặt vị trí trước ngực.

⬅ Trước Tiếp ➡