"Hình như em đúng là bị té ngã." Hạnh Mính giơ tay, day day huyệt Thái Dương, cúi đầu cố gắng nhớ lại, mái tóc dài tán qua vai, chảy xuống ngực.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cô đến sau núi, nhìn thấy cơn gió lốc và các hồn phách bị xé rách, sau đó bị nhánh cây đánh trúng, gặp được Nguyên Tuấn Sách, xin anh giúp đỡ mình.
Sau đó, làm cách nào cô về tới nơi này, cô hoàn toàn không có ấn tượng.
Cô giáo nhìn thấy cô như vậy, đề nghị: "Để bảo đảm hơn, cô khuyên em nên tranh thủ đi đến bệnh viện chụp CT xem, cô sợ lúc em bị ngã đã đụng đầu, bây giờ cô viết giấy xin nghỉ cho em nhé."
"Hạnh Mính!
Buổi sáng hôm sau, cô vừa mới bước vào phòng học, Lộ Điệp đã gân cổ gào lên rồi nhảy lên lưng cô, ôm lấy cổ cô.
"Tê!" Hạnh Mính vịn vào cái bàn hai bên, mới không quỳ phải trên mặt đất.
Lộ Điệp hoảng sợ, vội vàng nhảy xuống khỏi người cô: "Làm sao vậy? Cậu, cậu, lúc trước cậu có yếu ớt như vậy đâu!"
Cô ấy nặng 40kg, nếu là ngày thường Hạnh Mính còn có thể bế cô ấy theo kiểu bế công chúa, xoay vòng vòng.
"Lưng bị thương, phải dắp thuốc." Hạnh Mính che vai phải: "Nơi này cũng bị thương, đau quá."
"Thực xin lỗi, mình không biết, chiều hôm qua cậu không đến học, mình còn tưởng cậu lại trốn học."
"Ngày hôm qua đi chụp CT não." Hạnh Mính kéo cặp sách, lê cả đầy đây vết thương về vị trí ngồi, Lộ Điệp chạy đến trước mặt cô, dùng trán chống lên trán cô, đôi mắt trừng lớn, thấp giọng chất vấn: "Không phải là cậu lại thấy việc nghĩa rồi hăng hái làm, bị người khác đập trúng đầu óc chứ!"
"Oa, cậu như vậy rất dọa người đấy, cách mình xa một chút, mình chỉ bị té một cái thôi."
Tần Nhạc Chí hai tay cắm vào quần túi, nhai kẹo cao su đi tới: "Ui, cọp mẹ mà còn bị thương à? Tuần sau còn phải thi đấu với đội thể dục của lớp khác, mày đừng để bản thân đội sổ đấy nhé."
Tóc Lộ Điệp bện kiểu bánh quai chèo, gương mặt trẻ con, nhìn qua vừa phúc hậu vừa vô hại, đôi mắt trừng to, tỏ vẻ hung ác: "Miệng của thằng nhóc này có vẻ thiếu đòn nhỉ, cho dù Hạnh Mính của chúng ta có té gãy chân, vẫn có thể bỏ xa mày tám vòng!"
"Đừng nguyền rủa mình a."
"Xuy! Nè nè nè, xem dáng vẻ khoác lác lên tận trời của mày kìa. Hạnh Mính, tùy tùng nhỏ này của mày, tao dùng một ngón tay cũng có thể đánh bại."
"Mẹ mày, ít xem thường người khác thôi! Có tin tao bảo Hạnh Mính lái xe tải đâm vào mông mày không!"
"A ui, đồ đàn bà rắn độc tàn nhẫn, mày chẳng qua cũng chỉ biết mạnh miệng thôi."
Hạnh Mính che vai phải, vùi đầu giữa cánh tay và mặt bàn, thấy Nguyên Tuấn Sách tới, cô ngồi thẳng dậy, nói cảm ơn với anh.
Nguyên Tuấn Sách đặt cặp sách sang một bên, nhìn hai người đang cãi nhau bên kia, lúc ngồi xuống lại nghe thấy câu cảm ơn từ miệng Hạnh Mính, anh cúi đầu nhìn thấy miếng cao dán mơ hồ lộ ra dưới cổ áo cô, miếng cao dán ngay dưới phần cổ thiên nga hơi gầy, lại gần còn có thể ngửi thấy mùi thuốc nhàn nhạt.
"Không cần khách khí."
"Mày là đồ súc sinh, chó chết mẹ nó! Miệng mọc cúc hoa, phân thải sai hướng!"