⬅ Trước Tiếp ➡
Đi đến lầu hai, dự cảm không thích hợp vừa rồi lại kéo tới lần nữa, cửa phòng ngủ chỉ hơi khép hờ, lộ ra một khe hở nhỏ, không thể nhìn rõ khung cảnh bên trong, nhưng vẫn đủ để cảm nhận được hàn khí lạnh như băng đang tràn ra, khiến trái tim cô tràn ngập hoảng loạn.
Lầu hai có rất nhiều cửa sổ, nhưng không có một tia sáng nào có thể lọt vào, giống như bầu trời âm u bên ngoài, nơi này cũng bị vây quanh bởi một cỗ khí lạnh lượn lờ khắp phòng, cứ như cô chỉ cần bước thêm một bước rồi giơ tay là có thể chạm vào mây đen, yên tĩnh đến đáng sợ.
Hạnh Mính nâng tay lên, trái tim nhảy bang bang trong lồng ngực. Trong nháy mắt lúc đẩy cửa ra, cô mới cảm nhận trực tiếp về độ lạnh của căn phòng này, cái lạnh trong này đã vượt qua cực hạn chịu đựng của thân thể con người, ngón tay trong phút chốc bị đông lạnh đến phát đau.
Cửa đã mở ra, là không thấy người cần tìm ở trên giường.
Đến tận khi cánh cửa được mở ra hoàn toàn, Hạnh Mính mới nhìn thấy chiếc ghế dựa ở cuối đuôi giường. Một người đàn ông có mái tóc bạc rất dài, chạm tới sàn nhà, đang ngồi trên chiếc ghế dựa, người đó mặc một bộ quần áo ngủ màu xám dài tay.
Chuẩn xác mà nói, thứ đó không phải người, nửa khuôn mặt chỉ toàn là xương trắng quỷ dị, không có da, không có thịt, tròng mắt cũng chỉ có một màu trắng. Một gương mặt, lấy cánh mũi làm dải phân chia bên phải là người, bên trái là quỷ.
Có hai dây xích được cố định trên nóc nhà, dây xích rũ xuống khoá hai tay của anh, cột thật chặt, trên eo cũng có một dây xích sắt thô to đùng, trói chặt cả người anh với chiếc ghế dựa, không thể động đậy, bàn chân trần trụi, trắng bệch không còn chút máu nào, các mạch máu nhô lên, máu bên trong như bị đông cứng lại, giống như những con giun hồng màu nâu dữ tợn.
Mắt cá chân cũng bị xích lại, nhìn qua là thấy nặng nề, anh giống như một tội nhân thiên cổ.
Giờ phút này, mái tóc bạc xoã lung tung, anh rũ đầu, chỉ dùng một con mắt như hạt châu nhìn người vừa bước vào, cả người tản ra hơi lạnh mà nhìn bằng mắt thường cũng có thể thấy được, khí lạnh quỷ dị mặc sức phóng thích ra chung quanh. Khi Hạnh Mính vừa tiếp xúc với không khí lạnh, cô rùng mình một cái, cả người lạnh run.
Người đó căn bản không phải Nguyên Tuấn Sách.
Mái tóc dài màu bạc xoã tung trên mặt đất, tản ra lung tung khắp chung quanh. Khắp sàn nhà toàn là tóc khiếp người, phủ kín bên chân, sợi tóc như thác nước, đông đúc mượt mà.
"Bạn học Hạnh."
Giọng nói nghẹn ngào, Nguyên Tuấn Sách chỉ khẽ nâng người lên thôi, mà giống như xương cốt cả người bị đánh nát một lần rồi ghép nối lại với nhau. Sống lưng cứng đờ thẳng tắp, anh ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt cô, xiềng xích phát ra tiếng vang linh tinh vụn vặt.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cổ mỏng manh giống như không chịu nổi trọng lượng của cái đầu phía trên, lắc lư hai cái, khóe miệng bị sợi tóc phất qua, chế đi một nửa, một nửa còn lại chính là gương mặt người. Lúc này, Hạnh Mính mới thấy rõ, người này thật sự là Nguyên Tuấn Sách.

⬅ Trước Tiếp ➡