⬅ Trước Tiếp ➡
Trong chủ điện, những sợi xiềng xích thô to như cây cột đang buộc chặt một chiếc lồng sắt treo trên long thác, bên ngoài lồng sắt bị bao phủ bởi vô số sợi dây xích. Các sợi dây xích quấn chiếc lồng sắt đó không một kẽ hở, không thể nhìn rõ thứ gì bên trong, chỉ thấy một chút ánh sáng mỏng manh thi thoảng vượt ra, đầu kia của dây xích được quấn chặt với bốn cây cột chạm rồng.
Trái tim của yêu ma, có được thể chất kim cương bất hoại (3), kim mộc thủy hỏa thổ cũng chẳng có tí tác dụng áp chế nào với nó, cho dù có bị cầm tù ngàn năm, yêu hồn vẫn cứ sống sót, nhảy nhót.
Bảy vị tôn lão đức cao vọng trọng quay chung quanh nó, giơ tay vẽ bùa, hóa thành chú ngữ, linh phù phát ra ánh sáng, bảy tấm linh phù hướng xuyên qua tầng lớp xích sắt, chui vào trong lồng sắt.
Kim quang thoáng chốc biến mất ở bên trong, dây xích vẫn tiếp tục chấn động, thậm chí còn mạnh mẽ hơn vừa nãy.
Cứ qua mỗi một năm, yêu hồn càng mạnh mẽ hơn, càng khó trấn áp hơn năm trước. Phương trượng chùa Linh Đồ chùa hừ lạnh một tiếng, nhìn người đứng giữa: "Tôi thấy ông sắp không được rồi. Sớm biết sẽ làm cục diện rối rắm như vậy, chi bằng ông lấy thân hiến tế, có khi còn có khả năng trấn áp nó!"
Sắc mặt Tĩnh Đình vẫn bình thản: "Tôi đã để đồ đệ đi, năm nay là ngày chết của con yêu ma này."
"Nói thật dõng dạc! Yêu hồn đã bị áp chế ở đây ngàn năm, ông nói hôm nay là ngày chết thì là ngày chết sao? Sao cái người đồ đệ kia của ông còn không động thủ đi? Tôi thấy á, chắc tên đó cũng giống ông, rặt một lũ lâm trận bỏ chạy!"
Tùng Nhai không vui định mở miệng, Tĩnh Đình vươn tay, chắn trước ngực anh ta, ngăn lại.
Vị phương trượng chùa Linh Đồ kia thấy vậy thì càng được một tấc lại muốn tiến một thước, hận không thể phát tiết hết oán hận trong nghìn năm qua, mắng cho đã miệng: "Ông nói xem mấy năm nay ông đã làm cái gì thế? Chẳng qua cũng chỉ bồi dưỡng ra được loại pháp sư như vậy, chỉ nhìn đẹp chứ không xài được, lúc trước còn bị con yêu ma kia lột da!"
"Tôi còn cho rằng ông có cái năng lực áp chế con quái vật mà chính tay ông tạo ra năm đó, không ngờ đám đồ đệ của ông, một người lại một người, không chết cũng bị thương. Tôi không nên tin vào mấy lời cuồng ngôn của ông nữa. Sang năm, tôi sẽ không đến đây góp sức áp chế nó nữa đâu!"
Một ông cụ mặc áo bào màu vàng đứng bên cạnh chậm rãi mở miệng: "Chớ có nói như vậy. Lúc trước cũng là do chúng ta sai lầm nên mới tạo ra nó, không phải sao? Thời niên thiếu vô tri phạm phải sai lầm, vì sao đến hiện tại lại đẩy trách nhiệm cho nhau, chúng ta không nên nội đấu như vậy."
"Ai rảnh mà cãi nhau với các ông! Lúc trước chính là Tùng Nhai dẫn đầu đưa ra cái kế hoạch này."
Giọng ông ta lộ rõ vẻ già nua nhưng vẫn vang vọng hữu lực, có lẽ đã quá tức giận, cả người hơi run: "Kết quả các ông nhìn thử xem, tu vi của cả đám chúng ta đều đáp hết vào đây. Những năm gần đây, các chiêu thức mà các ông luyện còn chẳng phải đều là luyện cho con yêu này!"

⬅ Trước Tiếp ➡