Cô thuần thục đi vào loạt ghế ngồi cuối cùng, chuyến xe vốn không có nhiều hành khách lắm, sau khi cô đeo tai nghe vào, liền dựa vào lưng ghế ngắm phong cảnh bên ngoài. Cảnh sắc hai bên đường càng ngày càng hoang vắng, các tòa nhà cao tầng dần biến mất khỏi tầm nhìn, bị đồng ruộng bao trùm.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Chiếc xe vẫn vững vàng đi về phía trước, đã đến đoạn đường bùn đất của vùng núi, quang cảnh càng hoang tàn vắng vẻ, lúc này vừa đúng lúc vào mùa lúa mạch có thể nhìn thấy đồng ruộng vô tận.
Đường bùn lầy lội gồ ghề lồi lõm, mọi người ngồi trên đều chịu xóc nảy, cả người đong đưa lúc lắc, cuối cùng, chiếc xe buýt ngừng dưới chân núi Duyên Hiếu xa xôi.
Trên núi Duyên Hiếu có một toà Đạo quán, đây cũng là tòa đạo quán duy nhất trong khu vực bình nguyên (1). Không có nhiều người biết đến toà Đạo giáo này, phần lớn du khách là người trong thôn, dựa theo tập tục truyền thừa qua các thế hệ, mỗi khi đến ngày hội, hoặc là khi trong nhà xảy ra biến cố gì đó mới đến đây thắp hương cúng bái.
Bình nguyên là vùng đồng bằng, một vùng đất đai rộng lớn với địa hình tương đối thấp
Hương khói của nơi này không vượng, nếu hỏi nơi này có linh nghiệm không, có người nói linh, có người cảm thấy không linh. Vốn thứ này cũng chỉ là tín ngưỡng, thà rằng tin là có, không thể đắc tội, cho nên nơi này vẫn được mọi người cung kính.
Khi còn nhỏ Hạnh Mính trải qua một lần bệnh nặng, mẹ mang cô tới tòa miếu này, nhờ các đạo sĩ trong miếu xem qua, họ cho cô một lá bùa, lúc đó cô đã sốt cao liên tục mấy ngày, ngay hôm sau khi nhận được lá bùa, cô đã khỏi hẳn.
Vì thế, từ lúc 6 tuổi, mỗi cuối tuần cô đều sẽ tới đạo quán, Tĩnh Đình phương trượng nhận cô làm đồ đệ. Từ khi trải qua cơn bạo bệnh, cô có thể thấy những hồn phách lang thang, phương trượng nói cô thiên tư thông tuệ, không thể sửa mệnh, từ sau khi tròn mười hai liền bắt đầu nhiệm vụ thu hồn.
Hạnh Mính khổ luyện kĩ năng vẽ bùa hai năm mới có hiệu quả, đối với những người có thể nhìn thấy hồn phách, linh phù thấm nước bọt và máu của họ có sức mạnh tự bảo vệ mình, phàm là dính chút dịch thể của người thu hồn, linh phù có thể hộ chủ, sinh tử không rời.
Cô mang linh hồn lần trước thu được ở núi sau trường học giao cho Tùng Nhai pháp sư ở hậu viện.
Hồn phách được phong ấn bên trong hồ lô, phải nhờ Tùng Nhai pháp sư siêu độ, thì các linh hồn lưu lạc nhân gian này mới có thể bình yên đầu thai kiếp sau.
Trong đạo quán có hai cây cổ thụ, quấn quýt bên nhau không rời, trên ngọn cây treo đầy tơ hồng được các khách hành hương buộc lên, Tĩnh Đình phương trượng đang ngồi thiền trong Tam Tổ điện.
Bốn trụ gỗ khắc rồng sừng sững ngoài điện, đường khắc tinh xảo, hình rồng cưỡi mây phun sương mù, rất sống động, con rồng to lớn uốn lượn theo thân cột, ánh nhìn xa xăm, bên trên cửa treo bát quái Thái Cực có tác dụng trấn nhiếp tà ác.
Hạnh Mính ngồi quỳ ngoài điện, chờ đến lúc Tĩnh Đình phương trượng mở miệng gọi vào, cô mới đứng dậy đi vào.