⬅ Trước Tiếp ➡
Giọng nói của Nguyên Tuấn Sách linh hoạt kỳ ảo sâu kín: "Cái lão bất tử kia không nói với cậu, thân thể tôi bách độc bất xâm sao?"
Hạnh Mính bị treo lơ lửng giữa không trung, hai chân không ngừng giãy giụa, đá đá không khí, bàn tay nhỏ bắt lấy những ngón tay đang túm chặt cổ mình, muốn mạnh mẽ bẻ gãy ngón tay anh.
Mái tóc màu bạc dài như thác nước, chảy xuống mặt đất, Nguyên Tuấn Sách ưu nhã thong dong nghiêng đầu: "Bạn học Hạnh, cậu thật sự muốn giết tôi sao?"
Hai chân đong đưa lung tung càng mạnh mẽ, đá lên đùi anh.
Hồ Anh Tài chống khung cửa, giọng nói đè nép, sợ quấy rầy chút thần trí mơ hồ của anh, thấp giọng cảnh cáo: "Yêu Sách, hiện tại ngươi vẫn còn chút nhân tính, nếu còn không khống chế không được chính mình, người trong tay ngươi sẽ bị ngươi sống sờ sờ bóp chết!"
Nguyên Tuấn Sách ngẩng đầu nhìn về phía anh ta, ánh mắt toát ra vẻ vô tình, tựa hồ đã quên anh ta là ai.
Nâng tay lên, lòng bàn tay nhắm ngay anh ta, ngọn lửa yêu thình lình xuất hiện trước mặt Hồ Anh Tài trước mặt.
Hồ Anh Tài hoảng sợ, lập tức chạy ra ngoài cửa, chọn một cái cửa sổ trên hành lang, dứt khoát nhảy xuống, vụt một cái, trong nháy mắt biến thành hồ ly, ngọn yêu hoả sau lưng truy giết không tha, đánh trúng cái đuôi lông xù xù, ngọn màu lam lửa đốt cháy một ít lông tóc, còn có chút khói bay lên.
Cánh tay lại bị đánh, Nguyên Tuấn Sách nhìn lại.
Gương mặt Hạnh Mính đã trướng thành màu xanh tím, sức lực của cánh tay đang đánh anh cũng yếu dần dần, tròng mắt trắng dã. Móng tay đen dài của Nguyên Tuấn Sách đã khảm vào cổ cô, tạo ra một vết rách nhìn thấy ghê người.
"Bạn học Hạnh, trả lời tôi." Chút nhân tính còn sót lại chỉ dùng để chất vấn cô, cố chấp muốn biết xem có phải cô thật sự muốn giết chết anh hay không.
Hạnh Mính dùng móng tay gãi gãi mu bàn tay anh, thật ra cô muốn liều mạng nói chuyện, muốn giải thích, nhưng anh không cho chút cơ hội thở dốc nào, dường như muốn cô hàm oan mà chết.
Nhìn thấy Hạnh Mính không thở nổi, đầu lưỡi đỏ thắm thè ra, đầu lưỡi mềm mại đàn hồi như thạch trái cây, nước miếng kéo sợi nhỏ, chảy ra khỏi khóe miệng.
Nguyên Tuấn Sách cúi người, hôn xuống. Một ngụm ngậm lấy đầu lưỡi đang thè ra của cô, giống như đã chấp nhận lời xin lỗi của cô.
Hạnh Mính sắp hít thở không thông mà chết, lại còn bị hôn môi. Nguyên Tuấn Sách lại không quan tâm đến đầu lưỡi kia nữa, tham lam vói vào trong miệng cô. Không biết học được cách hôn lưỡi ở đâu, anh như hận không thể đè kín yết hầu cô, lấp kín nó bằng nước bọt.
Đến tận khi hai chân Hạnh Mính dần dần dừng giãy giụa hai chân, anh mới cong lưng, vừa bóp cổ hôn môi, vừa chậm rãi đặt có lên mặt đất, lúc này buông lỏng tay.
Hạnh Mính muốn ho khan, nhưng miệng vẫn bị chiếm đoạt, chỉ có thể thở dốc trong miệng anh. Đầu lưỡi bị cắn, còn bị lôi ra bên ngoài, cô nhanh chóng phối hợp, sợ một khi Nguyên Tuấn Sách có chút không hài lòng, sẽ lại bóp chặt cổ cô, ép cô khó thở đến thè lưỡi.
Tròng mắt màu đen của Nguyên Tuấn Sách lúc này đã phủ kín dục vọng, gương mặt dần dần biến thành mặt người, làn da tái nhợt nổi lên màu hồng phấn, phá lệ mê hoặc.

⬅ Trước Tiếp ➡