⬅ Trước Tiếp ➡
Hạnh Mính ôm bả vai, ngồi dưới đất, lùi dần về sau, cái chân bị thương đau đến run rẩy, bên trên người chỉ còn một tầng nội y mong manh. Cô vừa khóc vừa xin tha: "Thực xin lỗi, thật sự rất xin lỗi."
"Không phải cậu muốn giết tôi sao?" Mái tóc dài bạc trắng của Nguyên Tuấn Sách xoã lung tung trên mặt đất, tròng mắt vừa đen vừa đỏ toát ra ánh sáng quỷ dị. Hai chân anh lơ lửng trên mặt đất, giống như u hồn phiêu du giữa không trung, dường như có dấu hiệu tẩu hỏa nhập ma.
Nhưng gương mặt kia vẫn mang hình thái nhân loại, giọng nói tỏa ra sự cố chấp đến độ biến thái, anh nhất định ép cô phải lựa chọn.
"Bạn học Hạnh, nếu muốn giết tôi, vậy thì đến giết đi, tôi còn chưa chết."
"Mình không muốn giết cậu! Mình sẽ không giết cậu." Hạnh Mính hèn mọn cuộn mình thành một khối nhỏ, núp trong góc, anh giống như u hồn tà tà bay đến chỗ cô. Những sợi tóc màu bạc trên mặt đất cũng thuận theo, chậm rãi bị kéo về phía trước.
"Câu đừng tới đây, mình thật sự không muốn giết cậu. Thực xin lỗi, mình không biết nhiệm vụ sư phụ giao cho mình là giết cậu, rất xin lỗi." Cô nói năng lộn xộn, nước mắt lạch cạch lạch cạch rơi xuống như trân châu, dọc theo cần cổ trắng nõn, chảy vào ngực.
Hai tay Hạnh Mính khoanh trước ngực, che đậy cảnh xuân riêng tư. Gương mặt Nguyên Tuấn Sách lạnh lẽo, không biểu cảm, chậm rãi bay tới. Thấy cảnh này lí trí Hạnh Mính sắp hỏng mất, càng khóc lớn hơn.
"Mình thật sự không muốn giết cậu, cầu xin cậu, Nguyên Tuấn Sách, cầu xin cậu đừng giết mình."
Nguyên Tuấn Sách nâng tay lần thứ hai, không quan tâm đến những tiếng khóc lóc tê tái bên tai, đáy mắt anh vô tình vô dục. Hạnh Mính quỳ xuống đất, muốn nhào qua chỗ anh, nhưng còn không kịp chạm vào chân anh, cả người đã lại bị một ngọn gió hung ác quật lên trên cửa.
Đầu Hạnh Mính bị đập mạnh vào cánh cửa phía sau, tâm trí như chững lại, vẻ mặt ngân ngẩn, hai mắt dại ra, nằm im trên mặt đất, nhìn chằm chằm người con trai trước mặt.
Không có cánh tay che đậy, Nguyên Tuấn Sách nhìn không cảnh xuân không sót chút nào. Dáng người trước ngực cô rất khác với anh, có thứ gì đó bị một kiện quần áo vây quanh, hai dây treo mảnh dẻ vắt qua bả vai, chịu trách nhiệm giữ chặt thứ phồng to sau lớp quần áo. Hình như bên trong có một đống thịt lớn không giống bình thường.
Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, ngọn lửa yêu hiện lên trong lòng bàn tay, anh không chút do dự ném nó về phía cô.
Nhưng lần này, ngọn lửa đó chỉ đốt đứt hai quai áo lót của cô rồi tắt ngúm.
Áo lót mất đi sự chống đỡ của dây quái, nhanh chóng rơi xuống, hai quả cầu thịt mềm mại múp míp hiện ra, nhìn có vẻ chơi rất vui. Giữa cầu thịt trắng nõn có một mạt hồng nhạt, giống như chấm đỏ dùng bút vẽ lên. Dường như chỗ đó vì tiếp xúc với không khí lạnh mà màu sắc càng diễm lệ hơn, quầng vú màu hồng phấn nhàn nhạt chiếm một mảnh nhỏ, tựa như bức tranh thuỷ mặc.
Bộ dạng hai đống thịt mềm cực kỳ đẹp mắt, non mịn bóng loáng.
Nguyên Tuấn Sách đi đến trước mặt cô, hai chân chạm xuống đất, ngồi xổm xuống.
Dùng tay đụng vào phần cầu thịt mềm mại không giống nhau mình. Khi đầu ngón tay lạnh lẽo nhẹ nhàng chạm vào, thịt mềm lập tức bị đẩy lõm vào trong.

⬅ Trước Tiếp ➡