Cần cổ trắng nõn trướng hồng, khuôn mặt giống như màu ánh bình minh, đôi mắt nai vốn trong vắt thanh triệt, giờ đã mất đi tiêu cự, mơ mơ hồ hồ nhìn chằm chằm trần nhà. Hạnh Mính hoàn toàn không còn chút sức lực nào, cổ càng ngày càng ngả về phía sau, xương quai xanh nhô lên.
"Bạn học Hạnh.." Nguyên Tuấn Sách rên rỉ, thoải mái luân hãm trong tiểu huyệt của cô, tiếp tục hưởng thụ khoái cảm của việc làm tình. Mặc dù côn thịt bị kẹp đau, nhưng vẫn không muốn từ bỏ.
Có lẽ anh cho rằng, cảm giác khi làm tình chính là đau, nhưng có thể dung hợp làm một với thân thế của cô như vậy, từ thể xác đến tinh thần anh đều chìm trong cảm giác sung sướng gần như thoải mái, khiến anh cảm thấy hạnh phúc.
"Thật thoải mái, bạn học Hạnh, cậu nhìn tôi, nhìn tôi này." Nguyên Tuấn Sách ủy khuất sắp khóc, nhưng động tác dưới háng càng hung hãn, giống như muốn thao chết cô. Tốc độ càng ngày càng nhanh, hai đống thịt mềm mại trước ngực cô cũng bắt đầu đong đưa.
"Vì sao chúng lại động đậy? Cái này gọi là gì? Thịt của bạn học Hạnh thật mềm, chúng nó thật đáng yêu, chúng nó đang nói chúng nó rất thoải mái sao?"
Bầu ngực trắng bóng lung lay trong đôi mắt anh, Nguyên Tuấn Sách há mồm ngậm lấy núm vú hồng hồng mềm mềm, vừa liếm vừa hút, dùng sức mút lấy mút để, nếu vú cô thật sự có sữa, nói không chừng có thể bị anh hút khô.
"Ah, thật thoải mái, thật chặt. Vì sao? Sao bạn học Hạnh vẫn cứ kẹp chặt tôi?" Anh tận hưởng sự sung sướng, lúc nói chuyện cùng đứt quãng, núm vú bị liếm chỗ đầy nước miếng, vài vệt nước bọt chảt xuống do anh nuốt không kịp.
Thạch trái cây hồng nhạt được anh tẩm ướt, bày ra vẻ ướt át sắc tình, nước miếng chảy xuống theo bầu ngực no đủ. Nguyên Tuấn Sách thèm thuồng nuốt nước bọt, giống như sói đói vồ lấy con mồi, hung hăng cắn lên đầu vú, dường như định cắn rớt nó xuống, chiếm cho riêng mình.
"Ah." Anh đau đến cúi đầu, mới phát hiện trong tay Hạnh Mính đang lôi kéo một dúm tóc dài của mình, cô đang dùng sức kéo chúng xuống.
"Đau quá. Bạn học Hạnh đừng túm."
Đầu cô mất sức ngả về phía sau, không gượng dậy nổi, bộ dáng thống khổ, đã vài lần Hạnh Mính muốn ngồi thẳng người lại mà thử mãi không được.
"Tư thế này không thoải mái sao?" Anh giải cứu nhúm tóc đáng thương của mình khỏi bàn tay cô, quay đầu lại nhìn, bàn tay nâng phần lưng bóng loáng, chậm rãi hạ người cô lên mặt đất: "Vậy đổi tư thế khác."
Côn thịt "Ba" một tiếng, rút ra ngoài. Nguyên Tuấn Sách nhớ lại nội dung những video mà mình đã xem, hồi tưởng lại những tư thế của mấy người phụ nữ đó. Anh túm lấy eo Hạnh Mính, gác một chân sang bên phải.
Cả người Hạnh Mính vừa nhẹ vừa mềm oặt như không xương, Nguyên Tuấn Sách chẳng tốn chút sức lực đã có thể thưởng thức toàn bộ, đùa nghịch cơ thể cô làm ra tư thế mà bản thân anh muốn. Nhìn cô nằm trên thảm, sau đó bị anh bắt lấy eo, bế người lên một chút.
Nguyên Tuấn Sách sửa đúng vị trí chân của cô, đầu gối tiền lên quỳ xuống, Hạnh Mính bất đắc dĩ dùng khuỷu tay chống đỡ sức nặng của cả người. Tư thể doggy này khiến cô không thể quan sát được tính hình phía sau, cảm giác không biết gì sắp xảy ra thế này còn đáng sợ hơn lúc làm từ chính diện.