⬅ Trước Tiếp ➡
Thì ra gọi tên của một người cũng có thể là một chuyện vui vẻ như vậy. Trước đây anh không thể hiểu được, vì sao một cái tên lại chứa đầy tình cảm như vậy, mỗi lần gọi lại là một loại cảm xúc khác nhau.
Nguyên Tuấn Sách chống đầu, nằm nghiêng bên cạnh Hạnh Mính, khóe miệng cong lên, ý cười lười biếng, trong ánh mắt toàn là tình yêu và dục vọng, mãnh liệt đến mức nhìn vào sẽ cảm thấy như bị thiêu đốt.
Mái tóc dài màu bạc tản bên mép giường, sợi tóc mềm mại trơn trượt rũ xuống từ mép giường trải đến tấm thảm cách đó không xa, gương mặt đã bớt đi màu hồng nhuận của tình triều, trở về tái nhợt yêu mị.
"Hạnh Mính, vì sao cậu lại không nhìn tôi?" Ngón tay Nguyên Tuấn Sách đặt trên mí mắt cô, thậm chí còn muốn lật mí mắt lên, để tròng mắt phía dưới chỉ nhìn anh, muốn nhìn thấy ảnh ngược bên trong là khuôn mặt của bản thân.
Anh kéo mái tóc tóc dài của mình qua, nhét vào trong lòng Hạnh Mính: "Không phải Hạnh Mính rất thích mái tóc của tôi sao? Đều cho cậu chơi, chỉ cần nhìn tôi có được không?"
Nguyên Tuấn Sách dâng mái tóc của mình vào tay cô, giống như đang giao một món đồ chơi rất quý giá ra. Chấp nhận đánh đổi như vậy, anh chưa bao giờ đến thiệt tình đến thế, cõi lòng tràn đầy chờ mong, lại thấy cô chậm chạp không nói lời nào, hi vọng biến thành thất vọng, lại xốc chăn lên, cố chấp nhét một dúm tóc vào tay cô, ép cô cầm lấy.
Tay Hạnh Mính không có sức lực, cho dù có nắm như thế nào cũng không thể nắm chặt. Nguyên Tuấn Sách không cam lòng, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt nhắm nghiền của cô, cảm xúc không cam lòng hay tức giận đều bị nuốt ngược trở lại.
"Cậu mệt mỏi sao? Muốn ngủ?" Anh nghi ngờ rồi lại dùng giọng điệu khẳng định nói. Nhất quyết tin rằng mình đã tìm ra đáp án chính xác, lại dùng lý do này để thuyết phục chính mình.
"Vậy cậu ngủ đi."
Trong lời nói nhiều ít mang theo chút ủy khuất, Nguyên Tuấn Sách bỏ cánh tay xuống, bò đến bên cạnh cô, một cánh tay ôm qua trước ngực Hạnh Mính, cách một tầng chăn, ôm lấy bả vai cô, kéo người vào trong lòng mình, ôm chặt: "Tôi nhìn Hạnh Mính ngủ."
Nguyên Tuấn Sách không biết Hạnh Mính đau đến mức nào, cũng giống như Hạnh Mính không biết anh đã thương tâm ra sao.
Anh nghĩ, rõ ràng hai người đã làm tình, vì sao vẫn không có gì thay đổi? Vì sao mọi chuyện vẫn như vậy?
Quan hệ của hai người bọn họ, không nên là bạn học, nhưng quan hệ như vậy, nên gọi là gì?
Quả nhiên, anh vẫn còn thật nhiều kiến thức không biết, cần phải học tập.
Mí mắt nhẹ khép lại, lông mi thật dày khép kín, tạo ra một bóng râm như cánh bướm. Khi Nguyên Tuấn Sách an tĩnh ngủ, dung mạo ấy dường như chẳng còn tính công kích, giống như một chú chó lớn vậy.
Hạnh Mính cố tình không nói lời nào, cô biết bất kể mình nói cái gì, Nguyên Tuấn Sách đều sẽ dò hỏi những chuyện anh không hiểu đến tận cùng. Nhưng Hạnh Mính hiện tại chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi cái địa phương quỷ quái này.
Bộ phận giữa hai chân vẫn chảy ra từng dòng tinh dịch, bụng cô cũng đã bằng phẳng hơn không ít. Anh bắn vào quá nhiều, đã chảy được một lúc lâu vẫn chưa chảy xong hết.

⬅ Trước Tiếp ➡