Hạnh Mính vươn tay, đầu ngón tay thật cẩn thận túm lấy một góc áo nhỏ của anh, lung lay hai cái, nhìn lên chỗ ngực anh, nơi đó có một cái lỗ, là do vừa rồi bị linh phù xuyên qua. Tuy nó rất nhỏ, nhưng từ cái lỗ đó có thể nhìn xuyên qua thân thể, thẩy cả cảnh vật sau lưng anh.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Hạnh Mính nghẹn họng nhìn trân trối, cơ thể của Nguyên Tuấn Sách có một lỗ thủng, vậy mà máu bên trong hoàn toàn không chảy qua, cứ như bị đông lạnh hết, mà anh vẫn hành động được giống như người bình thường, quả thực là quỷ.
Không đúng, là yêu.
"Động tác như vậy gọi là gì?"
Hạnh Mính có chút hoảng hốt: "Cái gì?"
Nguyên Tuấn Sách chỉ vào tay cô, bàn tay đang túm lấy một góc áo khoác cao bồi của anh.
"Xin tha.. Ah không phải! Là làm nũng, cái hành động này của mình gọi là làm nũng."
"Làm nũng." Anh cúi đầu cười nhạt, tâm trạng hình như rất vui vẻ: "Thì ra đây là làm nũng? Nhưng vì sao khi Hạnh Mính làm nũng, tôi lại càng muốn khi dễ cậu?"
Hạnh Mính vội vàng rụt tay về, mắng một câu: "Biến thái."
Anh nghiêng đầu, hiển nhiên là nghe không hiểu, ánh mắt ý bảo cô giải thích.
"Chính là nói cậu không bình thường."
"Thì ra là thế. Thì ra hình tượng của tôi trong lòng Hạnh Mính là không bình thường."
Mái tóc bạc chẳng được chải chuốt gọn gàng, tản mát sau lưng, khí chất đoan trang tối tăm, mười ngón tay như ngọc, Nguyên Tuấn Sách vân vê cục giấy vô dụng kia, dò hỏi cô: "Cậu muốn vẽ bùa sao? Vậy chúng ta làm một giao dịch đi."
Nguyên Tuấn Sách hiếm khi biết nói chuyện như vậy, Hạnh Mính tò mò: "Giao dịch gì?"
"Đánh tôi."
"Mình không dám!"
"Đương nhiên, nếu như đánh không lại, tôi muốn lấy một ít đồ vật từ trên người Hạnh Mính xem như phần thưởng. Nếu Hạnh Mính đánh thắng tôi, thì tôi sẽ thả Hạnh Mính ra ngoài." Môi mỏng khẽ cong lên, nở nụ cười tùy ý.
"Mình không dám, mình không dám! Mình đã nói là mình không dám, hơn nữa mình cũng không đánh cậu!"
"Không cần lo lắng. Hạnh Mính có thể dùng linh phù để đánh tôi, tôi bảo đảm sẽ không dùng yêu thuật thương tổn cậu."
Hạnh Mính hơi ngẩn ra, có chút bất an, cô khó hiểu: "Vì sao lại muốn làm giao dịch này?"
"Bởi vì tôi muốn lấy được một món đồ trên người cậu, nhưng nếu trực tiếp động thủ dường như không quá lễ phép. Nói như vậy, Hạnh Mính có đồng ý giao dịch không? Nếu cậu muốn đi ra ngoài, cũng chỉ có thể đồng ý."
Nụ cười của Nguyên Tuấn Sách vẫn đúng theo tiêu chuẩn sách giáo khoa, nhưng không hiểu sao Hạnh Mính lại đọc ra chút gian trá trong đó, cô lo sợ bất an: "Cậu muốn lấy thứ gì ở trên người mình?"
"Làm tình?" Anh dùng thái độ nghi ngờ trả lời: "Hoặc là khẩu giao, hoặc là trái tim của Hạnh Mính chẳng hạn?"
Hạnh Mính nuốt nước miếng: "Mình thật sự không đánh lại cậu."
"Hạnh Mính còn chưa từng thử thì làm sao biết? Nói không chừng, lần này tôi sẽ để Hạnh Mính thắng."
"Thật vậy chăng!"
Chỉ vừa mới ba chữ này ra khỏi miệng, cô đã biết chuyện này nhất định là giả. Nếu như anh thật sự muốn thả cô ra ngoài, thì đã sớm thả cô đi rồi.