Gân xanh dữ tợn nảy lên, côn thịt run rẩy trong tay cô, đầu lưỡi mềm mại một đường trượt xuống. Cuối cùng, đỉnh đầu côn thịt có chút nước rỉ ra, anh quỳ thẳng, hai chân run rẩy.
Ấn mạnh đầu cô xuống, giọng nói khàn khàn khó nhịn: "Ngậm lấy.. Ngậm lấy. Hạnh Mính, mau, hút lấy nó."
Nguyên Tuấn Sách hạ giọng cầu xin, nào còn dáng vẻ cường thế như vừa rồi, từng âm tiết rầm rì trong miệng giống như chó con. Hạnh Mính mút mạnh ở đỉnh quy đầu hai cái, giống như muốn hút ra cái gì đó ở bên trong. Nguyên Tuấn Sách bị kích thích, lí trí lên mây, ấn đầu cô, hung hăng va chạm linh tinh trong miệng Hạnh Mính.
Hạnh Mính chưa kịp há to miệng, quy đầu hung hăng cọ vào hàm răng, cô định nói xin lỗi, nhưng Nguyên Tuấn Sách căn bản không có ý định dừng lại. Cho dù vừa rồi có đau đến mức kêu thành tiếng, nhưng anh vẫn rất hưởng thụ loại cảm giác này, thuộc tính M bộc phát, tiếp tục đẩy vào bên trong miệng cô.
Quy đầu chọc đến tận cổ họng, Hạnh Mính không kịp lui về sau, tay Nguyên Tuấn Sách đã thủ sẵn sau đầu cô, ấn đầu cô lại gần mình, động tác tàn bạo nhằm thẳng vào yết hầu của cô.
Anh căn bản không biết mức độ cực hạn của yết hầu ở đâu, vì có thể để nguyên cây gậy của mình đi hết vào mà nổi điên thọc mạnh, thậm chí còn cố chấp muốn nhét cả hai quả trứng vào cùng. Giống như lúc cắm vào hoa huyệt của cô, không hề lưu tình chút nào.
"Nôn!
Chỗ sâu trong cổ họng truyền đến cảm giác quái dị, tiếng rên rỉ bị bóp méo, Hạnh Mính còn nảy sinh ảo giác như cổ họng của mình sắp bị đâm thủng. Nguyên Tuấn Sách chẳng hề dịu dàng, Hạnh Mính lại sợ hàm răng mình sẽ khiến côn thịt của anh bị thương, miệng cố gắng mở to hết cỡ, nhưng anh lại chẳng chút bận tâm đến yết hầu sắp trướng đến nứt ra của cô. Giống như nếu có thể, anh còn muốn nhét cả hai quả trứng vào trong miệng cô.
"Khụ khụ!" Hạnh Mính túm chặt ống quần anh , giãy giụa, kéo quần anh tụt đến đầu gối, cẳng chân rắn chắc, cơ bắp căng chặt. Bề ngoài của Nguyên Tuấn Sách cho người ta cảm giác như thư sinh yếu đuối, gió thổi cũng bay, nhưng trên thực tế, cả người anh ngập tràn lực lượng, cho dù không cần dùng yêu lực cũng có thể dễ như trở bàn tay bóp chết người bình thường.
Bắp đùi bị móng tay cào trúng, đau đớn khiến Nguyên Tuấn Sách thoáng dừng động tác, Hạnh Mính chớp lấy cơ hội, vội vàng đẩy anh ra, ho khan, nước mắt chảy ròng ròng.
Nguyên Tuấn Sách không thèm để ý đến chuyện cô ho khan khiến nước miếng bây khắp người anh, mà lại nhìn mấy vết cào trên đùi mình, không xuất huyết, cũng không trầy da, chỉ là một dấu vết đỏ tươi. Nhưng loại dấu vết này cũng phải cần rất lâu mới có thể biến mất.
Hạnh Mính cho rằng anh lại muốn dùng da trên người cô để chữa trị miệng vết thương của mình, sợ tới mức hồn bay phách lạc.
Nguyên Tuấn Sách che dấu vết kia đi, đôi mắt nheo lại, cười hạnh phúc: "Hạnh Mính đánh dấu trên người tôi, nhìn kĩ xem, tôi đã là người của Hạnh Mính."
Bệnh tâm thần, bệnh tâm thần.