Hạnh Mính cầm chặt tóc anh, há mồm thở dốc, ánh mắt không còn tiêu cự nhìn chằm chằm trần nhà. Trong khoảnh khắc phóng thích, cả người cô mềm nhũn chẳng còn chút sức lực, cơ thể cứ như phiêu diêu theo gió phiêu, tê dại thoải mái.
"Hạnh Mính rất thoải mái sao?"
Anh nhìn ra phản ứng của cô, Hạnh Mính không có sức lực đáp lời anh, nhưng anh xem hiểu. Gương mặt ửng hồng mị hoặc khiến ngực anh có chút khó chịu.
Phía dưới dựng thẳng lại, cứng như đá, sưng to đến phát đau.
Nguyên Tuấn Sách không quan tâm đến đống chất lỏng trên mặt, cúi đầu gặm cắn phần thịt non bên trong đùi, hàm răng tinh tế cắn mấy khối thịt non, không ngừng lưu lại vệt đỏ, sau đó lại đổi một chỗ khác tiếp theo tạo ra dấu vết.
Anh làm không biết mệt, đến tận khi phần thịt bên trong đùi bị dấu cắm rậm rạp sưng đỏ phủ kín mới thôi, nhìn cực kỳ đáng sợ.
Nguyên Tuấn Sách đứng dậy, ngón cái ấn xuống, mỉm cười như đạt được ý nguyện.
"Như vậy, Hạnh Mính chính là người của tôi. Tôi đã đánh dấu, người khác không thể nhúng chàm."
Ngón tay cắm vào hoa huyệt ướt đẫm, móc lên rồi đảo quanh thịt non ướt mềm bốn phía. Cửa mở ra, tham lam mấp máy hút lấy đầu ngón tay, trên ngón tay tái nhợt có một vệt dâm thủy trong suốt, dấp dính.
Cô vặn vẹo đùi, môi âm hộ co rút cực kỳ mãnh liệt. Nguyên Tuấn Sách phát hiện cô đang khó chịu, nhưng Hạnh Mính lại không muốn nói gì hết, mỗi khi ngón tay lướt qua tiểu huyệt đang nức nở, nơi đó đều tủi thân, oà khóc ra một đống nước.
"Nếu lúc này tôi cắm vào trong động, có phải Hạnh Mính sẽ không khó chịu nữa?"
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cô không nói lời nào, nhưng hẳn là như vậy. Nguyên Tuấn Sách nắm lấy dương vật, khó chịu loát hai cái, giảm bớt không dục vọng mãnh liệt đang trực chờ bùng nổ. Anh quỳ thẳng dưới thân Hạnh Mính, gác một chân cô lên khuỷu tay mình, mông Hạnh Mính cũng theo đó mà nâng lên không, độ cao thích hợp, khiến cô vừa cúi đầu là có thể nhìn thấy nơi sắo được giao hợp.
Hạnh Mính nghĩ đến nỗi sợ hãi mỗi lần đi tiêm. Rõ ràng cô rất sợ mũi kim bén nhọn, nhưng luôn không khống chế không được chính mình, nhất định phải nhìn kim tiêm đâm vào trong thân thể mới bằng lòng bỏ qua, từ đó cũng có thể cảm nhận cảm giác đau do thân thể truyền đến rõ ràng hơn.
Hiện tại cũng như vậy, côn thịt thô to như cánh tay cô, cô gian nan ngẩng đầu, nhìn nó từng chút từng chút một, nhét vào bên trong.
Quy đầu vừa đi vào, hoa môi đã hoàn toàn căng ra thành hang động. Chất nhầy từ lần cao trào vừa nãy đã phân bố khắp chung quanh, ý muốn bôi trơn cho côn thịt dễ hoạt động. Nhưng với cái độ thô to đó, căn bản chẳng có tí tác dụng gì, cô vẫn đau, ngay sau đó bụng cũng phình lên.
Hạnh Mính vô thức nâng người, cho rằng cố gắng thả lỏng thân thể, thì trong quá trình anh tiến vào, cô có thể thoải mái hơn một chút. Nhưng bụng vẫn bị căng đến trướng đau, tay sờ lên bụng nhỏ, phần bụng bị đỉnh đến nhô lên, khối u hình quy đầu rõ ràng. Hơn nữa, Nguyên Tuấn Sách vẫn đang còn vô tình nhét vào, căn bản không có ý tạm dừng.
"Chậm một chút, chậm một chút."