Cuối tuần, dòng người chen chúc xô đẩy trước rạp chiếu phim, Hạnh Mính đứng bên cạnh máy gắp thú, chờ Nguyên Tuấn Sách mua vé quay về. Vừa rồi cô quyết định xem một bộ phim kinh dị mới được ra mắt, mới vừa nêu ra ý kiến, Nguyên Tuấn Sách đã đi mua vé, không biết anh có xem được loại phim này không.
Trong đám người, Nguyên Tuấn Sách xếp đầu tiên đã mua được vé, xoay người đi về phía cô. Ánh mắt anh chăm chú nhìn cô, trên mặt không còn nụ cười mỉm giống như khi nói chuyện với cô nữa, mà là biểu cảm nghiêm túc, nghiêng người tránh đám đông đang chen chúc, thoạt nhìn anh có vẻ không thích hoàn cảnh ầm ĩ như thế này.
Hạnh Mính nhìn sập tiền mặt vẫn chưa cất đi trong tay anh.
Chiều cao của cô chỉ tới ngang ngực anh, xoang mũi lập tức ngửi thấy mùi thơm của nước xà phòng.
Anh quá cao, Hạnh Mính chỉ vừa vặn cao tới xương quai xanh của anh. Cô chỉ có thể ngẩng đầu, nhìn ngũ quan tinh xảo của thiếu niên, vẻ mặt khẩn trương: "Cậu mau cất tiền đi, cẩn thận bị người khác trộm mất."
Nguyên Tuấn Sách đưa vé xem phim cho cô, Hạnh Mính, cô tò mò hỏi: "Sao mình lại cảm thấy sấp tiền này ít đi trông thấy vậy?"
Vừa rồi còn là một chồng màu hồng rất dày mà.
"Nhân viên nói tôi có thể làm thẻ thành viên, nói là sau khi làm thẻ này, một năm có thể tới xem phim bất cứ lúc nào." Nói xong, ngón tay trắng bệch đến lạnh lẽo của anh xòe ra, bên trong là năm tấm thẻ xem phim màu đen bạc, bên trên ghi "Thành viên VIP".
"Cậu là đồ ngốc à! Ai bảo cậu làm gì thì cậu cũng làm sao?"
"Nghe rất có lời mà, cậu dùng không?"
"Lần sau đi.."
Đây là đứa trẻ ngốc nghếch nhà nào?! Nhà giàu mới nổi lắm tiền nhiều của à? Cô còn tưởng thành tích học tập của anh tốt thì anh là người thông minh, thì ra chỉ là con mọt sách.
Số người chọn xem bộ phim kinh dị mới này không nhiều, bọn họ ngồi ở hàng ghế chính giữa, trước sau tổng cộng chỉ ba hàng có người, nhân số không vượt qua mười lăm.
Ánh đèn chung quanh nhanh chóng bị tắt hết.
Sau màn credit giới thiệu tên tuổi của mấy công ty điện ảnh sản xuất, bộ phim chính thức bắt đầu, nội dung là một vụ án giết người rất máu me, từ góc quay đến diễn xuất của diễn viên đều rất tốt, khán giả nhanh chóng đắm chìm theo bộ phim.
Thường thường, khi mặt quỷ đột nhiên xuất hiện trên màn ảnh, sẽ có người thét chói tai hất tung hộp bắp rang, trốn vào lồng ngực người bên cạnh.
Hạnh Mính khoanh tay trước ngực, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm màn ảnh lớn. Trong phim, sét đánh ầm ầm ầm, tiếng khóc thê lương, âm nhạc rùng rợn vờn quanh như khiến khán giả lạc vào trong cảnh.
Tội phạm giết người xong thì vứt thi thể vứt trong một tòa nhà xưởng sản xuất chất hóa học, nhà xưởng bị nổ boom, cả tòa nhà lầu ầm ầm sụp đổ.
Đi kèm với tiếng vang lớn phát ra trong bộ phim, phanh --
Hạnh Mính bị dọa sợ, đột nhiên run lên.
Phanh!
Hàng ghế phía sau vang lên tiếng thét chói tai, Hạnh Mính quay đầu lại.
Trần nhà đang sụp xuống!
Trần nhà cứ thế, rơi từ trên xuống, phát ra tạp âm ầm ầm. Vài hàng ghế ngồi phía sau bị đập trúng, có người sợ tới mức chân mềm nhũn, hô to chạy mau.