⬅ Trước Tiếp ➡
Anh không nhúc nhích, cũng không nói lời nào, mắt đen thâm thúy như vực sâu hắc ám trời sinh có năng lực hấp dẫn linh hồn người khác, những người nhìn vào mắt anh đều cảm thấy như bị một cơn lốc xoáy mãnh liệt hút vào. Hạnh Mính đã khóc đến sưng cả mắt, bĩu môi nói: "Cậu muốn nhờ mình giúp chuyện gì?"
"Giết lão đạo sĩ bất tử trẻ tuổi núi Tu Duyên, Hạnh Mính có thể làm được không?"
Cô thình lình trừng to mắt: "Không có khả năng! Đó là sư phụ mình, cậu bảo mình giết sư phụ sao! Mình sẽ không làm!"
Nguyên Tuấn Sách cười nhạt, nghiêng đầu: "Tôi cũng nghĩ vậy."
"Nếu tôi chết đi, liệu Hạnh Mính có đau lòng cho tôi không?"
Hạnh Mính im lặng hồi lâu cũng không trả lời, môi dưới bị hàm răng cắn đến trắng bệch. Lông mi Nguyên Tuấn Sách rũ xuống, che dấu cảm xúc mất mát, môi mỏng mím thành một đường thẳng tắp.
Nếu anh có lỗ tai, vậy giờ phút này nhất định là lỗ tai đó đang gục xuống, đến cái đuôi cũng sẽ cô đơn rũ trên mặt đất.
"Hạnh Mính, tôi rất khó chịu."
Hạnh Mính thân tàn chí không tàn, vác cái chân bị thương đi học, tóc để xõa qua vai, che đi dấu hôn dữ tợn.
Nguyên Tuấn Sách không đến trường học, dùng năng lực di chuyển tức thời đưa cô đến kho hàng cạnh sân thể dục.
"Tan học tôi đến đón Hạnh Mính."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Có phương tiện di chuyển tiện lợi như vậy, Hạnh Mính không từ chối: "Cậu thật sự không đi học sao?"
Anh vén lọn tóc bạc loà xoà trên khuôn mặt mình: "Đầu tóc như vậy sẽ gây chú ý, phải đợi một đoạn thời gian nữa mới có thể khôi phục bình thường. Hạnh Mính không cần lo lắng, tôi sẽ luôn ở trong trường học bảo vệ Hạnh Mính, sẽ không để cậu bị thương đâu."
Hạnh Mính hừ một tiếng, làm lơ anh, nhảy lò cò đi ra ngoài.
Vết thương nặng nhất mà đời này cô phải chịu, chính là Nguyên Tuấn Sách lột thịt trên chân xuống.
Học hết một tiết, Hạnh Mính vẫn không thấy bóng dáng Lộ Điệp đâu, Vu Tề nói hôm thứ hai cô ấy cũng không tới, chủ nhiệm lớp còn liên hệ với người nhà cô ấy, nhưng không có ai bắt máy.
"Thầy Diêm nói, nếu ai biết cách liên lạc với Lộ Điệp thì phải nói với thầy. Hạnh Mính cậu có biết không?"
"Mình cũng chỉ có số điện thoại của cậu ấy thôi."
"Mình cũng vậy. Mình còn tưởng hôm thứ hai hai người các cậu rủ nhau cùng trốn học cơ."
Hạnh Mính cảm thấy kỳ quái, con nhóc Lộ Điệp này, nếu một ngày thấy không cô, nhất định sẽ khủng bố tin nhắn của cô, gọi điện thoại liên tục cho cô, nhưng di động cho đến hôm nay vẫn không có tin tức gì từ Lộ Điệp.
Giữa trưa, Vu Tề vừa học xong liền chạy đến nhà ăn, Hạnh Mính chậm rì rì đứng lên, vừa định nhảy lò cò đi ăn, trong lòng vẫn đang do dự có nên nhịn đói một bữa không thì Vu Tề đã mang cơm lên cho cô.
"Ân nhân cứu mạng! Đây là cơm cà ri mà cậu thích, đừng nhúc nhích, ngồi xuống, cứ từ từ ăn."
Hạnh Mính cảm động đến mơ màng hồ đồ: "Quả nhiên lúc trước không phí công cứu cậu!"
Vu Tề tri kỷ giúp cô mở nắp hộp cơm ra: "Còn muốn ăn cái gì không? Mình giúp cậu đi lấy thêm, muốn uống nước không?"
"Không cần, cậu cũng mau đi ăn, cảm ơn nha."

⬅ Trước Tiếp ➡