⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng anh không thể không đụng vào Hạnh Mính, anh không muốn không nhìn thấy cô, không muốn chỉ có thể làm người qua đường, đứng xa xa nhìn cô mà không thể tới gần. Nguyên Tuấn Sách muốn làm tình với cô, muốn lột sạch quần áo của cô, rồi đóng thật nhiều dấu ấn thuộc về mình lên thân thể cô muốn hôn môi, muốn cùng cô làm thật nhiều những chuyện thân mật.
Đêm nay, lần đầu tiên Nguyên Tuấn Sách mơ thấy ác mộng.
Thân là yêu, từ trước đến nay vô dục vô cầu, cũng không sẽ nằm mơ. Anh nghe người ta nói, chỉ khi trong nội tâm xuất hiện một thứ bản thân cực kỳ khát vọng hay sợ hãi thì mới cơ thể mới nằm mơ.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Trong mộng, Hạnh Mính rời bỏ anh, sau khi thành tiên, anh đạt được năng lực trường sinh bất lão, nhưng người luôn trong tình trạng sống không được chết không xong, luôn đau khổ vì không thể gặp cô.
Nguyên Tuấn Sách bật dậy khỏi giường, lòng bàn tay xoa bóp huyệt Thái Dương đau nhức đang giật giật không ngừng. Anh chạm lên phần chăn đệm mềm mại dưới thân, nhớ lại dáng vẻ Hạnh Mính nằm trên đây yên tĩnh ngủ.
Ánh trăng sáng dạo chơi khắp các ngóc ngách của căn phòng, chiếu lên những sợi tóc bạc phủ kín trên mặt giường. Sợi tóc được dát một lớp ánh sáng bạc lóng lánh, ánh trăng chiếu lên, làn da trong suốt của người thiếu niên trên giường như hoá hư vô, cả người chìm trong vầng hào quang, từ xa nhìn lại giống một hòn đá quý giá trị liên thành, cao ngạo như trăng, chỉ có thể nhìn mà không thể lại gần.
Dung nhan trong trẻo kiêu ngạo nhiễm một tầng thanh lãnh ưu thương. Bệnh mất ngủ lần đầu tiên phát sinh trên người Nguyên Tuấn Sách.
Đuôi tóc bạc tràn trên giường chậm rãi ngắn lại, linh hoạt giống như rắn, từng chút rút về phía người thiếu niên. Mái tóc bạc ngắn lại đến eo, ngay sau đó là bả vai, đến tận khi chạm tới cổ vai, màu bạc kiêu kì mới biến mất, trở thành màu đen như bình thường.
Anh vuốt ve tóc ngắn sau ót, nghĩ thầm, rốt cuộc cũng có thể đi học cùng Hạnh Mính.
"Hạnh Mính, Hạnh Mính, Hạnh Mính!"
Sáng sớm tinh mơ đã nghe thấy tiếng gọi quen thuộc tràn ngập sức sống, Hạnh Mính còn chưa nhìn thấy bóng người kia, khoé môi đã vô thức cong lên, cười rộ lên. Vừa quay đầu, đã Lộ Điệp đang phi nhanh về phía mình, vòng tay đã mở ra, chuẩn bị trao tặng cho cô một cái ôm ấm áp.
Hạnh Mính vừa định tiến lên đón tiếp bạn tốt đã nhớ ra cái chân bị thương của mình, lại sợ mình không đỡ nổi cô nhóc này.
"Cậu từ từ!"
"Hạnh Mính ~" Lộ Điệp nhắm hai mắt ngốc nghếch cắm đầu chạy thẳng về phía trước, dưới chân như có gió, tốc độ cực nhanh, hai bánh quai chèo biện hai bên cũng cùng tung bay.
"Nè chờ đã! Chân mình --"
Giây tiếp theo, Lộ Điệp bị bắn bay ngược ra phía sau. Mặt đất toàn đất cát, cô ấy ngã bịch xuống, ngồi quỳ trên mặt đất, vẻ mặt ngây ngốc, bánh quai chèo cũng vắt trên đỉnh đầu, cả người dại ra nhìn cô.
Hạnh Mính vội vàng nhìn khắp chung quanh, cô còn tưởng đây là "chuyện tốt" mà Nguyên Tuấn Sách làm. Chẳng lẽ là vì sáng nay cô nhờ ba đưa đi học, không chờ anh, cho nên bị anh trả thù?
"Cậu không sao chứ!"

⬅ Trước Tiếp ➡