⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên Tuấn Sách nhất định ép cô ăn thứ này cho thật no, vừa đút hoa cho cô, vừa nói: "Người bán hoa nói với anh, hôm nay là lễ Thất Tịch, cũng là ngày lễ tình yêu. Hạnh Mính, đây là ngày hội thuộc về chúng ta sao? Tình cảm giữa chúng ta cũng xem như tình yêu sao? Em yêu anh, anh yêu em, đây là yêu, đúng không?"
Hạnh Mính không thể mở miệng, yết hầu bị nghẹn không ngừng cố gắng nuốt dị vật xuống, còn phải phối hợp gật đầu đồng ý với anh. Mái tóc bị anh mạnh mẽ kéo lên cao hơn, cô ghé vào thành giường, bị bắt ngẩng đầu, Nguyên Tuấn Sách vẫn ngồi quỳ trên eo cô, cơ thể cao lớn nặng nề, áp kín không kẽ hở.
Anh thích dán sát vào như vậy, cảm giác này khiến anh rât an tâm, không phải chịu đựng sự đau khổ khi mất cô.
Ăn hết khoảng mười bông hoa, Nguyên Tuấn Sách mới ném bó hoa kia xuống đất, quỳ bên mép giường, mở chân cô ra. Môi âm hộ vẫn còn sưng đỏ, bên trong còn có không ít tinh dịch, anh tâm huyết dâng trào, cầm lấy một đóa nhét vào bên trong.
Hạnh Mính run rẩy, ê a thành tiếng, hai chân bị kéo thẳng ra, cô muốn khép chân lại, nhưng phản kháng chỉ càng khiến anh dùng sức mở rộng chân cô ra hơn nữa.
Thân hoa rất dài, may là các gai nhọn trên đó đã được xử lý sạch sẽ. Một bông cắm vào, cơ hồ lập tức chạm tới vào tử cung, cảm giác do nó mang lại còn khó chịu hơn khi bị tinh dịch rót đầy. Hạnh Mính che bụng nhỏ, mở miệng xin tha, Nguyên Tuấn Sách vẫn vô tình cắm vào, một cây lại một cây.
"Anh nói, không cho phép Hạnh Mính từ chối anh."
Âm đạo biến thành bình hoa, môi âm hộ phì nhiêu sưng to, hút lấy cánh hoa, kẹp chặt đóa hoa khiến chúng chen chúc, thu mình lại giống như những đóa hoa non.
Hồng, hồng nhạt, vàng.
Các bông hoa hồng với đủ loại màu sắc tươi đẹp vây quanh hạ thể cô, Nguyên Tuấn Sách vừa lòng, mê luyến thưởng thức cảnh tượng "đóa hoa" thật sự nở hoa. Anh vuốt ve phần thịt bên trong đùi cô, ngón tay nhẹ nhàng khảy cánh hoa, âm đạo đột nhiên co rút, mấy bông hoa bên trong cũng run lên.
"Thật xinh đẹp, Hạnh Mính thuộc về anh, rất đẹp."
Anh rất cố chấp, luôn muốn tìm ra những dấu vết thuộc về anh từ trên người cô, lấp đầy nội tâm hư không, vì yêu mà không được đáp lại.
"Hạnh Mính, cứ để như vậy đi, em cứ kẹp nó mãi đi. Mỗi ngày anh sẽ đổi những bông hoa tươi mới khác, những bông hoa được cơ thể Hạnh Mính tầm bổ, nhất định sẽ rất xinh đẹp, rất mỹ lệ."
Hạnh Mính run rẩy bò về phía trước, tiếng khóc ê ê a a nức nở thảm thương như đứa trẻ, cô cố chấp tránh khỏi vòng ôm của anh, nhưng lại bị bắt lại, càng ôm chặt hơn. Nguyên Tuấn Sách trừng phạt, căn lên thịt phía sau thắt lưng cô một ngụm, cả da lẫn thịt bị anh tàn nhẫn xé rách.
Dưới cơn thịnh nộ, tình yêu mong cầu mãi mà không được đáp lại, anh giải phóng bản tính tàn bạo của mình.
"A!
Hạnh Mính hét thất thanh, khóc rống, anh nổi điên thô bạo cắn xé lại khiến một khối da thịt hoàn hảo trên thân thể cô biến mất.
"Em yêu anh! Nguyên Tuấn Sách! Em yêu anh, anh buông tha cho tôi được không? Tôi thật sự yêu anh!"

⬅ Trước Tiếp ➡