Cách đấy khoảng trăm mét, Nguyên Tuấn Sách dừng trên một ngọn cây khác, dưới chân không có gì chống đỡ, cả người mượn yêu lực mà lơ lửng giữa không trung. Hai người một Đông một Tây, ở giữa là mấy cây dương xỉ, bầu không khí trong lúc nhất thời yên tĩnh đến kì là, đến cả tiếng gió thổi cũng biến thành tiếng gào thét.
"Vì sao không động thủ?"
"Muốn đánh nhau với ta như vậy? Vết thương trên da của ngươi xem ra đã ổn hơn nhiều rồi nhỉ?"
Tùng Nhai mặt vô biểu tình: "Là không muốn hay là không dám? Hoặc nên nói, tu vi của ngươi đã bị hao tổn gần hết rồi?"
Đôi tay Nguyên Tuấn Sách chắp sau lưng, mũ áo khoác cao bồi màu trắng được đội lên đầu, khiến người nhìn có ảo giác như anh đã hòa làm một với không trung. Ánh mặt trời bao trùm toàn cơ thể anh, vầng sáng ôn hòa mà lại rực rỡ lấp lánh, so với tiên nhân thì càng giống thần tiên hơn, khóe môi anh cong lên, độ cong rất nhẹ.
"Nếu muốn thử yêu lực của ta, không bằng chúng ta trực tiếp động thủ, ta cũng muốn nhìn xem, hôm nay ngươi có thể hoàn hảo không tổn hao gì rời khỏi nơi này hay không."
Tùng Nhai đặt hai ngón tay trước ngực, cánh tay cầm linh phù rũ xuống bên cạnh người: "Không cần động thủ, ngươi không chủ động đánh với ta, vậy chứng minh, ngươi không muốn tiếp tục hao phí yêu lực. Xem ra, thân thể của ngươi đã không bằng lúc trước."
"Cho ngươi một lời khuyên, so với không biết tự lượng sức muốn đi đoạt yêu hồn, không bằng ở đây cố gắng hưởng thụ thêm mấy ngày. Dù sao yêu sinh (1) của ngươi cũng chẳng còn bao lâu nữa."
Yêu sinh: Cuộc đời của yêu quái. Tương tự như Nhân sinh
Nguyên Tuấn Sách cười khẽ, tiếng cười sàn sạt khàn khàn, nhưng rõ ràng đầy từ tính, ánh mắt nhạt nhẽo dường như không có chút dục vòng nào, nhìn Tùng Nhai chăm chú. Dáng vẻ bình thản, phong đạm vân khinh của Nguyên Tuấn Sách dường như có thể khiến cho vạn vật thế gian thần phục dưới chân anh, đặc biệt là đôi mắt quả quyết lạnh nhạt kia, đáy mắt đen nhánh chứa những xoáy nước quay cuồng đang từ từ dâng lên sự thô bạo mà người khác khó nhận ra.
"Nhóc con ấu trĩ mới có vài tuổi đầu đã muốn cho lời khuyên, sao không tự lấy nước tiểu mà soi lại mắt mình xem, dám loạn ngôn ở chỗ ta, ta thấy ngươi mới không phân rõ bối phận."
Vừa dứt lời, gió lốc gào thét chung quanh cuồn cuộn tuôn ra như muốn cuốn bay mọi thứ, tất cả mọi vật ở trên mặt đất đều gió lốc cuốn lên, Tùng Nhai đứng dưới tàng cây, anh ta phản ứng cực nhanh, nhảy lên, nhưng cho dù khinh công có lợi hại đến mấy, người vẫn bị cơn gió yêu ma quấn vào trong lốc xoáy.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nguyên Tuấn Sách lạnh nhạt nhìn cảnh tượng đó, phát động yêu lực vô hình, cơn gió lốc dường như đang lớn lên, những cây dương xỉ chung quanh cũng bị nhổ bật gốc. Tùng Nhai bắt lấy một cây nhánh cây, trong tầm mắt chỉ toàn là gió cát, cả người anh ta xoay vòng vòng, trời đất quay cuồng, linh phù bị ném văng ra, cuốn vào trong gió.