⬅ Trước Tiếp ➡
"Gương mặt của Hạnh Mính thoạt nhìn thật ngon miệng." Nguyên Tuấn Sách động thủ nhéo nhéo khuôn mặt mềm mại của cô. Đã thịt mềm mại bị đầu ngón tay đè xuống, niết đến biến hình. Hạnh Mính nhắm mắt, đau đớn kích thích trí não khiến cô bắt buộc phải tỉnh táo lại.
"Sao mình lại ở chỗ này?"
"Cậu đã ngủ ba ngày rồi."
"Ba ngày!" Cô kinh ngạc hô to, đảo mắt nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ. Cô có rất nhiều điều muốn hỏi, nhưng lời đến bên miệng lại không biết hỏi từ đâu.
Mèo trắng chui vào ổ chăn, dúi đầu vào cánh tay cô, ghé nên ngực cô, lười nhác nhắm mắt, chòm râu dài trên mặt gục xuống, quẹt qua ngực cô. Gương mặt bị ép thành mặt trái xoan nhỏ, nhìn cực kỳ đáng yêu.
"Tôi đã xin nghỉ giúp Hạnh Mính rồi." Nguyên Tuấn Sách xoa xoa đầu cô, lòng bàn tay anh to rộng, hành động cưng chiều như vậy khiến Hạnh Mính đột nhiên có cảm giác an toàn.
"Nhưng mà mình còn chưa báo với mẹ, mẹ sẽ tìm mình."
Nguyên Tuấn Sách lại ấn người cô xuống, cười nói: "Đã thông báo rồi, dùng di động của cậu."
Hạnh Mính ngây ngốc chớp mắt hai cái: "Cậu nói cái gì?"
"Cậu đến nhà bạn học Lộ chơi."
Nguyên Tuấn Sách bây giờ thật kỳ quái.
Bắt đầu từ khi cô tỉnh lại, cô đã cảm thấy nụ cười của anh cực kỳ ngọt ngào, không giống bình thường, mà càng giống như hai người bọn họ là cặp vợ chồng mới cưới. Hơn nữa, sao anh lại đột nhiên hiểu nhiều chuyện thường thức như vậy? Phải biết, nếu là tình huống bình thường, anh tuyệt đối không thể nghĩ ra cái lý do đến nhà Lộ Điệp chơi này.
"Mình đói bụng."
"Tôi đi làm." Nguyên Tuấn Sách đứng dậy.
Đúng là giống đôi vợ chồng mới cưới.
Thấy anh đã đi khỏi phòng ngủ, Hạnh Mính muốn ngồi dậy, lại phát hiện mình không làm được? Cả cơ thể cô chẳng có tí sức lực nào, thậm chí chỉ cần hơi dùng sức, cánh tay sẽ run rẩy không ngừng. Sức lực toàn thân giống như bị rút cạn, cả người mềm như tờ giấy phiến.
Mà theo trí nhớ của cô, rõ ràng là cô đang ở trên Tu Duyên, vì sao mở mắt một cái lại xuất hiện trong nhà Nguyên Tuấn Sách? Chẳng lẽ Nguyên Tuấn Sách lên núi mang cô đi?
Hạnh Mính nhìn bé mèo trắng nằm bên người, hình như nó ngủ rồi. Tất cả mọi chuyện đều có vẻ cổ quái, rốt cuộc con mèo trắng này có quan hệ gì với Nguyên Tuấn Sách?
Nguyên Tuấn Sách hầm cháo, khi bưng lên lầu, Hạnh Mính lại ngủ mất tiêu.
Đây đã là lần thứ ba cô tỉnh lại trong ba ngày này, hai lần trước cô chỉ mở mắt ra, còn chưa kịp nói gì đã lại ngủ thiếp đi.
Xem ra, yêu hồn tiến vào cơ thể nhân loại sẽ có tác dụng phụ. Nhưng Nguyên Tuấn Sách có thể cảm nhận được rõ ràng, cô đang chậm rãi hồi phục như bình thường.
Nếu yêu hồn cứ mãi trú ngụ trong cơ thể cô, Nguyên Tuấn Sách lo lắng không biết liệu nó còn có thể chui ra hay không? Nếu cứ bá chiếm thân thể của Hạnh Mính, yêu hồn cũng sẽ cắn nuốt hết ý thức của cô.
Nói cách khác, nếu anh muốn lấy yêu hồn ra, nhất định phải tự tay giết Hạnh Mính.
Nguyên Tuấn Sách buông bát cháo, nghiêng người ngồi bên mép giường, ánh mắt cô đơn nhìn chằm chằm thiếu nữ an tĩnh ngủ say, một người một mèo nương tựa bên nhau.
Anh khổ sở cúi đầu xuống, giống như chó nhỏ bị mưa to xối chỗ ướt đẫm, nghịch nghịch một đoạn ngón tay trắng nõn lộ ra khỏi chăn.

⬅ Trước Tiếp ➡