⬅ Trước Tiếp ➡
Năng lực tự chữa trị vết thương của nhân loại rất mạnh, cho dù bị thương tróc da tróc thịt cũng có thể chữa lành, hoàn hảo không tổn hao gì như cũ. Những dấu hôn nhỏ bé lưu lại trên người cô càng là thứ không đáng kể, căn bản không thể làm ấn ký lâu dài.
Nguyên Tuấn Sách buồn rầu nhíu mày.
Rốt cuộc anh nên làm như thế nào, mới khắc dấu vết của anh trên thân thể cô mãi mãi, để nó vĩnh viễn không biến mất.
"Đau quá."
Tiếng rên rỉ nức nở của Hạnh Mính cũng vô cùng êm tai, giống như tiếng kêu của chó nhỏ, rầm rì, yếu ớt, đứt quãng.
Nguyên Tuấn Sách cúi đầu, trao cho cô một nụ hôn, bàn tay lạnh lẽo đụng vào gương mặt nóng bỏng của cô, thấy cô bày ra vẻ mặt đau đớn, anh hạ giọng, nhẹ nhàng dỗ dành: "Thật ngoan, tiểu may mắn ngoan, không đau, sẽ không đau."
Hạnh Mính nghe anh nói những lời này, có cảm giác rất quen thuộc, nhưng lúc này cô không rảnh bận tâm chuyện đó, đôi mắt ướt át phủ kín nước mắt, mềm mại vô lực trừng anh: "Vậy cậu đi ra ngoài mau! Đi ra ngoài thì mình sẽ không đau nửa, cậu mau rút ra đi!"
Ai ngờ anh hoàn toàn bỏ ngoài tai mấy lời này, dứt khoát đặt hai tay lên eo cô, nắm chặt, phía dưới chậm rãi lùi ra.
Côn thịt dữ tợn bị mị thịt trong cơ thể cô kẹp rất chặt, mỗi một tấc được rút ra, cứ như lôi hết cả thịt non mềm mại trong âm đạo ra ngoài.
Đau, trướng.
Âm đế sung to chịu những cái cọ xát không biết là vô tình hay cố ý, mỗi cây thần kinh đều hoạt động hết công suất, cả người như tắm trong biển lửa, nóng, khó chịu.
Hạnh Mính phát ra tiếng thét chói tai đầy thê lương, cầu xin anh chậm một chút. Nguyên Tuấn Sách vẫn đắm chìm trong thế giới của chính mình, ra ra vào vào tìm cảm giác.
Cho dù dục vọng đã bình ổn hơn vừa rồi một chút, nhưng hạ thể phía dưới vẫn không chịu sự khống chế của anh, thậm chí trong thâm tâm còn nảy sinh một ý nghĩ đáng sợ.
Nếu cắm chết Hạnh Mính tại chỗ này, có phải yêu hồn sẽ lập tức chui ra không?
Ý nghĩ chợt lóe qua bộ não khiến Nguyên Tuấn Sách ngẩn ra một chút.
Nhưng anh phản ứng lại rất nhanh, kêu rên cắm vào trong, dùng thuần túy dục vọng che giấu ý nghĩ đáng sợ trong thâm tâm.
"Ah."
Hạ thể đau xót, trong lần thọc vào này, quy đầu đột phá cửa tử cung, cửa động chật hẹp, thiếu chút nữa là anh không thể cắm vào. Tử cung bao kín côn thịt, không một khe hở, bên trong nóng rẫy. Cửa tử cung cứ như một sợi xiềng xích, quấn chặt lấy côn thịt.
"Đừng kẹp, Hạnh Mính đừng kẹp, đau quá."
"Hu hu!" Cô càng khóc to hơn, cổ ngửa về sau, màu hồng nhạt bản đầu giờ càng đậm hơn. Trong lòng Hạnh Mính đã hỏi thăm đền mười tám đời mắng tổ tông nhà Nguyên Tuấn Sách, sau khi làm như vậy với cô, anh vẫn mặt nói mấy lời này?
Tử cung bị lấp đầy bắt đầu ngứa ngáy, có rút kịch liệt. Da đầu Nguyên Tuấn Sách tê dại căng thẳng, tốc độ càng nhanh hơn, anh không thể không chế bản thân, mỗi lần cắm vào đều muốn chọc đến tận cùng bên trong. Khi quy đầu hoàn toàn nhét đầy tử cung, Hạnh Mính đang khóc nức nở, sẽ phát ra tiếng chói tai hơn.
Đau, nỗi đau đớn mà cô phải chịu có lẽ còn nhiều hơn nỗi đau của anh.

⬅ Trước Tiếp ➡