【 Quá đã! Đây là thân thể của nhân loại sao? Quá sung sướng! 】
Yêu hồn này chắc chắn có bệnh, biến thái y hệt Nguyên Tuấn Sách. Hạnh Mính đã quên đây là vòng chạy thứ bao nhiêu, liều mạng kêu nó dừng lại.
"Ta thật sự không chạy nổi nữa rồi. Còn chạy tiếp, chân ta sẽ thành tàn phế mất, ngươi buông tha cho ta đi!"
【 ha ha ha chạy đi! Vì sao không chạy! Ngươi xem những người đó kìa, họ đều đang nhìn chúng ta. Không phải ngày hôm qua ngươi rất chán nản, còn muốn giết bọn họ sao? Ngươi nhìn dáng vẻ hiện tại của bọn họ đi, không cảm thấy vui vẻ sao!
Hạnh Mính che ngực: "Ngươi nói bậy gì đó, ta không hề nghĩ như vậy."
【 Dục vọng của nhân loại là vô tận, sớm hay muộn cũng sẽ có ngày ngươi giết hết bọn họ!
"Dừng! Ta bảo ngươi dừng lại!"
Từng động tác ra chân, nhấc chân của cô đều bị thao túng, chỉ có đôi mắt và ý thức là còn tỉnh táo. Hạnh Mính có ảo giác, cô là một linh hồn bị đuổi khỏi cơ thể của mình, chỉ có thể gương mắt nhìn thân thể của mình bị thứ ngoại lai bên trong đùa bỡn.
【 A, anh tới.
Vừa dứt lời, giọng nói của hồn phách kia biến mất, Hạnh Mính đột nhiên dừng lại, không kiểm soát kịp, suýt thì ngã sấp xuống.
Có người nhìn ra cô sắp ngã, nhưng một bóng dáng đứng ngoài sân thể dục lại chạy tới nhanh hơn, đỡ được cô.
Hạnh Mính kinh hồn táng đảm, nắm lấy cánh tay lạnh băng của Nguyên Tuấn Sách, miễn cưỡng đứng vững lại, lại nhìn xuống năm ngón tay xem có phải mình kiểm soát chính mình không.
"Hạnh Mính có khỏe không?"
Cô nhắm hai mắt, giả bộ trấn định: "Mình không có việc gì, cảm ơn, cảm ơn."
Nếu không phải ngay khoảnh khắc cô té ngã có một trận gió nâng giúp, có lẽ lần này cô đã bị hủy dung.
Có vài bạn học chạy tới hô lên một tiếng quốc tuý: "Mẹ nó! Cậu lợi hại quá đi! Hạnh Mính, cậu xác định bản thân không cắn thuốc thật hả? Thật mẹ nó trâu bò!"
"Sau này, dù cậu có nhận được cơ hội tuyển thẳng cũng nhớ đến chạy nha, để bọn mình chiêm ngưỡng năng lực nhảy cao vượt rào cản trâu bò của cậu!"
Hạnh Mính cảm thấy thẹn thùng cúi đầu, núp sau lưng Nguyên Tuấn Sách, giấu đi gương mặt đỏ bừng của mình. Cô không biết nói dối, mỗi lần nói sẽ biểu hiện ra dáng vẻ chột dạ rất dễ nhận ra, cô lại càng không thể nói với người khác là mình bị yêu hồn điều khiển được, dù sao nói ra cũng không có ai tin.
Hơn nữa đây là gian lận, nếu không có yêu hồn, trình độ của cô không cao đến biến thái như thế này.
Nguyên Tuấn Sách mang theo hộp cơm, giờ nghỉ ngơi giữa trưa, huấn luyện viên, thầy giáo và các bạn học khác đều ra mấy quán ngoài trường học ăn cơm, chỉ có cô ngồi trên sân thể dục, bưng hộp cơm, rung chân, vui vẻ ăn cơm nhà.
Trù nghệ của Nguyên Tuấn Sách rõ ràng đã được cải thiện rất nhiều. Gần đây còn biết làm mấy món thịt cá mang cho cô, nên Hạnh Mính rất chờ mong phần cơm trưa này. Kí ức quý giá nhất của kì nghỉ hè này chính là hương thơm từ hộp cơm anh làm cho cô.
Nguyên Tuấn Sách lục túi đựng hộp cơm, cau mày, giọng điệu âm trầm: "Canh, vẫn còn để trong phòng bếp."