Thân thể bị buộc chặt vừa đau đớn vừa bị thiêu đốt, làn sóng nhiệt tỏa sáng chói mắt bao bọc cả thân thể cô. Ánh sáng như sợi dây, càng ngày càng thô, càng ngày càng dài, giống như một con mãng xà linh hoạt, thít chặt cả người, bị ép thành một cụm.
Đau quá, buông em ra! Yêu hồn sẽ không chủ động chui ra đâu, em cũng không biết phải làm như thế nào mới ép nó ra được. Nóng quá, em sẽ bị thiêu chết mất!"
Kim võng là pháp khí, bản thân mang pháp lực, nó cảm ứng được yêu hồn trong thân thể cô, nhiệt độ thiêu đốt của ngọn lửa càng nóng bỏng. Nóng đến mức khiến da thịt khắp người cô như vỡ ra, làn da bốc cháy lên, trong nháy mắt đã chuyển sang màu đỏ bừng. Cánh tay Hạnh Mính bị cố định bên người, nước mắt liên tục chảy ra, miệng thì gào khóc.
Năm Tự vẫn niệm chú ngữ, Hạnh Mính nằm lăn lộn trên mặt đất, một lần lại một lần gào khóc gọi anh ta: "Em thật sự không biết, nó sẽ không chủ động chui ra, em cũng không biết phải làm sao!"
Vèo!
Một ngọn lửa yêu màu u lam bay qua, bao quanh tấm lưới, ngay sau đó kim võng tan thành mây khói.
Hạnh Mính vội vàng ôm lấy cánh tay bị thiêu đến bỏng rát, vẻ mặt chật vật bò dậy, nước mắt nước mũi chảy tùm lum. Cô đã nhìn thấy bóng dáng Nguyên Tuấn Sách, anh dịch chuyển tức thời đến trước mặt Năm Tự, bóp cổ anh ta.
Năm Tự đau đớn, ngửa đầu về phía sau, đôi tay bắt lấy cánh tay anh, nước mắt một giọt lại một giọt rơi xuống, cảm giác hít thở không thông, dường như sắp ngất xỉu.
Hộp cơm bụi thả rơi tự do trên mặt đất, nắp hộp bung ra, canh cà chua màu đỏ tươi từ bên trong chảy ra..
Nguyên Tuấn Sách thong thả quay đầu lại, khoảnh khắc đó, Hạnh Mính nhìn thấy một nửa gương mặt yêu của anh trước, là một cái đầu lâu. Sau đó, mới là một nửa gương mặt khoác da người kia.
Tròng mắt đầy tơ máu màu đỏ đậm, rực rỡ nóng bỏng giống như ngọn lửa vừa thiêu đốt trên người, trong nháy mắt nhìn thấy, cơ thể như bị cố định tại chỗ.
"Hạnh Mính, cậu muốn xử trí tên này như thế nào?" Nguyên Tuấn Sách đang nói chuyện, chỉ có một nửa phần miệng ở bên gương mặt khoác da người động đậy, gân xanh phủ kín phần trán.
Gương mặt Hạnh Mính lấm lem nước mắt, nước mắt chảy thành giọt nhỏ xuống cằm cô, không chờ cô nói chuyện, một tiếng "Ca" rất nhỏ đã vang lên.
Cần cổ mong manh yếu ớt bị bẻ gãy trong tay Nguyên Tuấn Sách. Đôi mắt Năm Tự vẫn mở to, trợn trừng như cũ, nghiêng đầu không còn phản ứng.
Nguyên Tuấn Sách đã bóp chết Năm Tự.
Trong đầu lại vang lên giọng nói âm trầm quen thuộc, ngữ điệu vô tình mà âm lãnh: 【 Thật muốn nếm thử hương vị của bát canh kia. Nè, nhân loại, bảo anh làm lại một chén cho ngươi ăn.
_______________________________________
Nhân yêu thù đồ: Từ xưa người với yêu vốn không chung đường, không thể sinh sống cùng nhau, năm rộng tháng dài còn kết thù oán. Đây ý chỉ tình cảm yêu thương oán hận rắc rối giữa con người và loài yêu quái.
Một cái xác hôi thối toàn máu. Khi Tùng Nhai mang thân thể của Năm Tự trở về, hồn phách của anh ta đã tiêu tán được năm canh giờ.