⬅ Trước Tiếp ➡
Nguyên Tuấn Sách nhào về phía cô, bóp chặt cổ Hạnh Mính, thô bạo đè cô lên gối đầu, móng tay bên bàn tay phải biến thành màu đen, móng tay cũng trở nên bén nhọn, bóp chặt nhũ thịt bên trái của cô, hung ác nhéo lên đống mềm thịt, móng tay cách quần áo cào trầy da thịt.
Hạnh Mính đau đớn muốn chết, hai chân căng thẳng, cô bắt lấy hai cổ tay cổ anh, hai chân không ngừng đá lung tung lên trên người anh. Nguyên Tuấn Sách không hề bị ảnh hưởng bởi sự phản kháng của cô, trong lúc mơ mơ màng màng, cô cảm giác được động tác của anh càng ngày càng thô bạo.
Da thịt bị cào chảy máu, Hạnh Mính nhận ra lần này anh thật sự muốn móc trái tim của cô ra ra. Móng tay từng chút một cắm sâu vào cơ thể, da thịt bị tách ra làm hai.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Đáy mắt thâm thúy đỏ rực toàn tơ máu, khói đen vô cùng vô tận được phóng thích ra từ trong cơ thể anh. Trong mắt Nguyên Tuấn Sách chỉ còn lại một mảnh đỏ đậm, anh đã không còn lý trí.
Hạnh Mính bị vây quanh bởi hơi thở của anh, không khí tràn ngập mùi máu tanh và sát khí nồng đậm do Nguyên Tuấn Sách phát ra. Cô sắp không kiên trì nổi nữa rồi, cô thống khổ vỗ đánh lên mu bàn tay đang véo cổ mình, nhưng dù dùng cách nào, Nguyên Tuấn Sách đều có bất kì phản ứng gì.
Có lẽ lần này cô thật sự phải chết trong tay Nguyên Tuấn Sách. Ngay từ đầu cũng không phải như vậy sao? Nguyên Tuấn Sách vốn luôn ôm ý nghĩ muốn giết cô mà tiếp cận cô.
"Ah.. Ừm, khụ!" Hạnh Mính xanh cả mặt, đồng tử co rụt lại, tay chân nháy mắt lạnh lẽo.
Toàn bộ cơ thể Nguyên Tuấn Sách giống như bấc lửa trong ngọn lửa, một lượng lớn sương mù dày đặc chui ra khỏi cơ thể, trên trán và cổ đều bị bao phủ bởi gân xanh dữ tợn, khóe mắt trừng như muốn nứt ra.
Chướng ma chú không còn trong tay khiến bản thể của anh đang dần dần hiện hình, nơi thay đổi đầu tiên là gương mặt. Làn da con người bắt đầu từ cằm dần lui đi, lộ ra xương cốt khủng bố.
"Meoo!"
Tiếng mèo kêu hung ác vang lên, mèo trắng cả người xù lông, tức giận nhảy từ cửa sổ xuống, phi bốn chân ngắn ngủi nhào lên sau lưng Nguyên Tuấn Sách, móng vuốt sắc bén hung hăng cào lên cổ anh.
Làn sương khói chung quanh càng bành trướng ghê hơn, hình thành một đợt sóng dữ, trong nháy mắt đánh bay bé mèo trắng, khiến nó bị bắn ra ngoài.
Trên lầu, Hồ Anh Tài che khuôn mặt bị cào thê thảm, nhìn thấy mèo trắng bị đánh bay ra khỏi cửa sổ, anh ta lập tức hóa thành hồ ly nhảy xuống, kịp thời cắn lên thịt mềm sau cổ cô ấy, túm Lộ Điệp lên trên cây.
Nguyên Tuấn Sách nhắm mắt lại, che lại cần cổ đau đớn, gương mặt lại biến hóa, biến thành mặt người có máu có thịt.
Hai mắt Hạnh Mính trợn tròn, làn da trên cổ hằn rõ vệt đỏ ứng, các mạch máu bị tắc nghẹn suýt nổ tung, cô vẫn không nhúc nhích, há miệng, cả người gần như hít thở không thông, kề cận cái chết, hỗn độn dao động trước cánh cửa địa ngục.

⬅ Trước Tiếp ➡