⬅ Trước Tiếp ➡
Cái lưỡi còn mềm mại hơn thạch trái cây, gương mặt Hạnh Mính bị liếm từng chút một, cuối cùng cả gương mặt đều bị phủ một tầng nước bọt trong suốt.
Giống như chó nhỏ không ngừng hà hơi, thở hổn hển.
Làn sương khói chung quanh Nguyên Tuấn Sách đang chậm rãi tản đi, trong mắt anh lại hiện lên dục vọng, dáng vẻ thoải mái đến mê ly, Tuy tròng mắt vẫn còn màu đỏ đậm, nhưng hiển nhiên nhân tính đã quay trở lại.
"Tôi nghĩ ra rồi, Hạnh Mính."
Nguyên Tuấn Sách thở phì phò nói, càng va chạm mãnh liệt hơn, tâm trí Hạnh Mính hỗn độn, IQ đã bỏ nhà đi trốn, thứ còn lại chỉ là cảm giác đau đớn trực chờ nổ tung.
Nguyên Tuấn Sách bóp lấy cổ cô.
Nở nụ cười lạnh hung ác nham hiểm như rắn độc, một bàn tay to có thể nhẹ nhàng bẻ gãy cần cổ yếu ớt. Cơ thể Hạnh Mính run lên, theo bản năng bắt tay anh, cả người Nguyên Tuấn Sách toát ra hơi thở lạnh lẽo, lời nói còn đáng sợ hơn, từng chữ nhẹ nhàng rơi vào trong tai cô.
"Chỉ cần cắt đứt yết hầu của Hạnh Mính, cậu sẽ không bao giờ có thể nói câu chán ghét tôi nữa."
Anh bắt đầu dùng sức, thậm chí một cái tay khác cũng bao trùm lên, cùng nhau bóp chặt cổ cô.
"Vì sao tôi lại không sớm nghĩ đến cái biện pháp này nhỉ? Tôi thật là ngu dốt, như vậy thì tốt rồi, Hạnh Mính không cần miệng, không cần nói chuyện, nếu đôi mắt cậu đối lộ ra ánh nhìn chán ghét tôi, tôi cũng muốn móc chúng nó ra!"
Hai bàn tay to cứng như cự thạch, Hạnh Mính không thể nào bỏ chúng ra khỏi cổ mình. Cô lại một lần nữa trải qua cảm giác hít thở không thông, lần này dường như Hạnh Mính còn nhìn thấy hơi thở tử vong đang quanh quẩn, hai tròng mắt vì thiếu oxy, đau đớn mà nheo lại. Hạnh Mính dùng hết một tia sức lực cuối cùng, phát ra một tiếng kêu thống khổ thảm thiết.
Cô muốn sắp phải bỏ mình tại đây.
Nguyên Tuấn Sách cắn chặt hàm răng, như là đang cười, nụ cười quái dị trống rỗng đến đáng sợ, ngay cả hàm răng trắng nõn cũng có vẻ dữ tợn.
"Thật chặt! Phía dưới Hạnh Mính cắn tôi thật chặt. Thì ra khi hít thở không thông, cậu sẽ càng kẹp chặt tôi. Thật dính người, Hạnh Mính, tôi rất thích."
Anh lộ ra vẻ mặt hạnh phúc đến muốn khóc, đuôi mắt cũng nhiễm một màu đỏ tươi, càng thêm điên cuồng, cứ như muốn sống sờ sờ đem cô bóp chết tại đây.
Hạnh Mính vô lực phản kháng, cánh tay rũ xuống, đầu choáng váng, não trướng đau, cảm thấy trong cơ thể như có thứ gì muốn tách ra.
Chờ đến khi Nguyên Tuấn Sách buông ra cô, đầu Hạnh Mính vô lực rũ ngoặt qua một bên, tròng mắt khô khốc trừng lớn, hô hấp khó khăn, trong khoang miệng toàn là mùi máu tươi.
Nếu không phải cô vẫn còn thần trí, đại khái Hạnh Mính cũng sẽ cho rằng mình thật sự bị chặt đứt cổ.
Côn thịt phá khai tử cung, Hạnh Mính hé miệng, âm thanh nghẹn ngào khàn khàn, giống như tiếng kêu của quạ đen. Một ngụm máu nóng bỏng cuồn cuộn dâng lên trong cổ họng, dây thanh quản của cô đã bị tổn thương.
Cứ như vậy, hết lần này đến lần khác.
Trên người Hạnh Mính chỉ còn quần áo ở nửa người trên, cô thần chí không rõ, tay chân cùng lúc bò về phía trước. Giường là địa bàn thuộc về Nguyên Tuấn Sách, anh cũng kiên nhẫn lặp lại động tác túm eo, kéo cô trở về.

⬅ Trước Tiếp ➡