⬅ Trước Tiếp ➡
"Ngươi là đồ yêu quái đê tiện, sẽ không chết tử tế! Ngươi không thấy Hạnh Mính đã đau thành cái dạng gì sao! Trước khi ngươi giết cậu ấy,, ta muốn giết ngươi trước!"
Hồ Anh Tài nhịn cơn đau trên mu bàn tay lại, tiếp tục bụm miệng mèo trắng, còn tiện thể túm bốn cái móng vuốt của nó vào trong tay.
Nguyên Tuấn Sách lặng im nhìn chăm chú, Hồ Anh Tài thấy trong mắt anh hiện lên một tia sát khí.
"Có ý tứ. Chưa có con yêu nào dám tuyên chiến trực diện với ta như vậy. Kim mộc thủy hỏa thổ, không bằng để ta ban cho ngươi được phép chọn một cách chết."
"Tôi nói chờ đã!" Hồ Anh Tài gào thét, một dự cảm cực xấu.
"Yêu Sách, chẳng lẽ cậu cứ định duy trì hình dạng con người như vậy mãi à? Cậu không nghĩ thành tiên sao! Không hóa ma thì làm sao cậu thành tiên được. Yêu hồn đã trở về cơ thể, đây là chuyện mà cậu đã đợi cả ngàn năm! Hiện tại cậu chỉ vì một nhân loại lại muốn chính mình hoàn tục, biến mình trở thành nhân loại sao?"
Nguyên Tuấn Sách trầm mặc, Hồ Anh Tài hiểu anh, liếc mắt một cái là có thể nhìn ra anh do dự.
"Cậu điên rồi! Cậu là đồ cái gì vậy? Nếu cậu vẫn muốn thành tiên thì mau chóng tu luyện đi, sau khi thành tiên rồi không phải vẫn có thể ở bên cô bé kia sao? Đến lúc đó, đừng nói thế gian này là của cậu, lấy công lực của cậu, cả Tiên giới cũng là của cậu! Cậu còn sợ cô ta chết trước mình chắc?"
Nguyên Tuấn Sách thu lại ngọn lửa, cánh tay rũ xuống bên người, sát khí vừa rồi dường như đã biến mất, cả người yếu ớt vô lực.
Anh đúng là không tin tưởng bản thân mình. Nguyên Tuấn Sách sợ, sau khi mình trở thành yêu ma, thất tình lục dục mất hết, anh sẽ giết chết Hạnh Mính mất.
Nếu đến khi anh khôi phục ý thức, mà nhìn thấy thi thể Hạnh Mính nằm trước mắt mình. Loại trường hợp này, anh đến nghĩ cũng không muốn nghĩ đến.
"Cậu đang do dự, cậu không muốn?" Hồ Anh Tài cao giọng chất vấn: "Vậy ước định lực trước giữa hai chúng ta tính là cái gì! Tôi thuyết phục cậu rời núi, còn giúp cậu lấy lại yêu hồn! Kết quả là bây giờ cậu lại không muốn giúp tôi? Để tôi uổng công chờ mười mấy năm!"
Hồ Anh Tài đứng lên, rống giận, mèo trắng bên cạnh cũng bị cảm xúc kích động của anh ta dọa cho giật mình.
"Cậu không thành tiên, thì sao có thể san bằng bảy lão đạo sĩ bất tử kia, còn có đám đồ đệ đông như kiến cỏ của bọn họ! Hiện giờ, không chừng mấy lão già đó đã nghĩ ra biện pháp khác để đối phó với cậu, nếu chẳng may thật sự đám đó cầu được thượng tiên hạ phàm, vậy cậu nhất định phải chết! Cậu muốn để mấy năm nay tôi ở bên cạnh cậu, mọi sự chờ mong cố gắng của tôi đều thành lãng phí hết sao!"
Hồ Anh Tài nhắm mắt lại, lông mi run rẩy, nhờ vào thính giác nhạy bén của mình, anh ta cảm nhận tiếng hít thở cực nhanh từ trên lầu truyền đến.
Hạnh Mính đã tỉnh, có lẽ còn đang khóc.
"Yêu Sách!"
"Đi ra ngoài." Anh lạnh nhạt nói: "Không cho phép phát ra tiếng động trong căn nhà này. Không được phép làm phiền cô ấy, tất cả đều đi hết ra ngoài."
"Cậu thật là, không có thuốc nào cứu được!" Hồ Anh Tài tức đến run cả người.

⬅ Trước Tiếp ➡