Côn thịt đâm vào thật sâu, xuyên thẳng vào tử cung, áp lên cái bụng nhỏ. Tay Hạnh Mính dùng sức đánh lên mặt giường, chủ động nâng eo, cô lùi bước, cơ thể chật vật muốn bò lên, thoát khỏi con quái vật khổng lồ, nhưng con quái vật đó thật sự rất dài, cho dù cô có bò đến nơi nào, nó luôn có thể chạm tới chỗ sâu nhất, xỏ xuyên cô.
Không thể trốn tránh, cơ thể yếu ớt bị ép thừa nỗi đau khôn cùng, tâm trạng như rơi xuống vực sâu, sắc mặt trắng bệch, thân thể run rẩy, nước mắt từng giọt to như hạt đậu, trầm mặc lăn xuống.
Cô nâng eo lên tới cực hạn, đầu bị thúc mạnh, chạm vào đầu giường, vẻ mặt vì đau đớn mà nhăn nhó dữ tợn.
Nguyên Tuấn Sách trầm mặc không lên tiếng, anh cũng muốn nhìn biểu cảm của Hạnh Mính, nhưng phía dưới bị kẹo rất chặt, cảm giác sảng khoái tột độ khiến anh quên đi mọi thứ, chỉ kêu lên một tiếng rồi mạnh mẽ đâm về phía trước, nhét toàn bộ côn thịt vào.
Bụng nhỏ thít chặt, hình dạng côn thịt gồ lên, hình như nó còn đang lớn hơn. Da bụng mỏng manh nhô lên một nắm, hình dạng quy đầu to như nắm tay cô. Nguyên Tuấn Sách vẫn chưa thấy đã ghiền, anh dứt khoát bóp phần cổ vốn đã xanh tím của cô, nâng mông cô lên, vận sức đâm vào bên trong.
Càng thao càng nhanh, không khí trong bụng không ngừng bị rút cạn, thịt non cũng sắp bị kéo ra bên ngoài. Hạnh Mính bóp tay anh, hít thở không thông, cơn đau như ác mộng quấn quýt cơ thể và tâm trí cô, thân thể kịch liệt run rẩy, sự sợ hãi xuất phát từ tính cách không có điểm mấu chốt của Nguyên Tuấn Sách. Hạnh Mính bắt đầu nghĩ lung tung, không biết lần này bản thân cô có thể trụ qua hay không, hay sẽ thật sự chết ở chỗ này.
Nguyên Tuấn Sách buông cô ra, hôn lên môi cô, trong miệng anh toàn là máu, mùi máu tanh rỉ sắt như tra tấn Hạnh Mính.
Nguyên Tuấn Sách chán ghét kiểu hôn lưỡi, anh không muốn hai đầu lưỡi đơn giản quấn lấy nhau nữa. Anh há miệng thật to, bao lấy hai cánh môi của Hạnh Mính, bắt đầu cắn xé, liếm đến chung quanh miệng cô toàn là nước miếng.
Càng hút, anh càng thao mạnh hơn, dùng sức nhét quy đầu đến tận cùng của tử cung. Mỗi một lần đều mạnh mẽ đi vào, sau đó lui ra một nửa, rồi lại hung hăng đâm vào!
Như thế này căn bản không phải là làm tình, mà là anh đang dùng gậy gộc của mình, mạnh mẽ xé rách, xẻ đôi thân thể mảnh mai của cô.
Hạnh Mính nhỏ gầy cứ như vậy trở thành món đồ chơi của anh. Đỉnh đầu "Bang bang" mấy tiếng, va vào hoa diêu được chạm khắc trên đầu chiếc giường kiểu Âu.
Ngàn Thanh trưởng lão đã đi hai ngày rồi, mấy ngày nay đều không có tin tức truyền về. Để tiện cho việc thương nghị đối sách, các vị trưởng lão đều đi tới chùa Linh Đồ, mấy ngày không có tin tức khiến người người đều hoảng sợ.
Phù chú truyền tín bây lơ lửng trên không trung một hồi, không biết nên đi phương nào, rồi lại biến thành một tờ giấy trắng bình thường, nhẹ nhàng rơi xuống.
Nhìn tình huống này, Hoằng Hậu nghi kỵ: "Đại khái là đã xảy ra chuyện."
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở