Trước kia anh chưa bao giờ để ý những thứ này, nhưng hiện tại, từ sâu trong nội tâm, có một loại cảm giác nôn nóng chưa bao giờ có. Nguyên Tuấn Sách biết, anh nhất định phải thành tiên, không thể tiếp tục chờ đợi thêm nữa.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nguyên Tuấn Sách nhắm mắt lại, eo lưng ưỡn lên, thẳng tắp, ngồi đả tọa, hai mắt nhắm nghiền, chuyên tâm, giữa mày lộ ra một cổ nhuệ khí, khí thế như hồng thủy, đánh sâu vào cổ sát ý vẫn luôn đè nặng trong lồng ngực.
Gió cuốn hết tro bụi trên mặt đất chung quanh lên, ngay cả các cành lá của cây liễu xa xa cũng bị gió thổi đến uốn lượn, chỉ có cây đại thụ cằn cỗi bên cạnh vẫn sừng sững không ngã.
Làn gió tà tà uốn lượn dưới mặt đất, rồi từ từ đi lên trên.
Căn phòng trên gác mái, cửa sổ đã bị đóng kín, dùng thêm cả các mảnh gỗ để gia cố. Một góc pha lê bỗng rạn nứt.
"Rầm" một tiếng, hai cửa sổ của căn phòng trên gác mái toàn bộ bị nổ tung, mảnh vỡ thủy tinh bắn ra, rơi xuống, có vài mảnh vụn còn bị quấn vào trong gió.
Đám hồn phách bị nhốt trong gác mái bên trong đã lâu, từng đoàn từng đoàn nháo nhào chạy ra, cả đám phát ra tiếng thét chói tai, dường như muốn xé rách màng nhĩ của tất cả các sinh vật sống quanh đó. Chúng nó đang kích động, la hét vui mừng vì tự do.
Từng đoàn hồn phách màu xám, rậm rạp chồng chất thành một khối, nhìn qua cứ một đám mây đen rất lớn, xông thẳng về phía trên người đang đả toả trên mặt đất.
Cảm xúc phẫn nộ do bị cầm tù đã lâu mãnh liệt trực trào, đám mây đen nghìn nghịt phát ra âm thành bén nhọn, vọt xuống chỗ Nguyên Tuấn Sách trên mặt đất. Không gian chung quanh trong phút chốc biến sắc.
Chỉ còn lại bốn đạo quán, cùng với chuyện nhiều ngày nay bị sét đánh, cho dù không muốn tin đi nữa, các trưởng lão cũng cực kỳ sợ thượng tiên sẽ tự mình hạ phàm, xuống dưới khiển trách bọn họ.
Vị lão giả kia hôm nay lại tới nữa, lão vẫn mặc bộ hoàng bào như hôm trước, chậm rãi đi vào chùa Linh Đồ. Năm trưởng lão còn lại đều đang ở trong đạo quán, nội bộ lúc tục, cãi nhau ồn ào túi bụi
Tổ Nguyên trưởng lão vừa nhìn thấy lão giả, liền cung kính khom lưng chào đón. Sắc mặt Tổ Nguyên trắng bệch, xem ra mấy ngày nay tinh thần cũng chịu tra tấn không nhỏ: "Cầu ngài nói cho ta biết đi, rốt cuộc nên làm như thế nào! Chẳng lẽ thượng tiên thật sự muốn chúng ta đi tìm chết sao!"
Cây quải trượng của lão giả đột nhiên biến thành pháp kiếm, bị ném tới trước mặt Tổ Nguyên. Trên chuôi kiếm điêu khắc một đồ án bát quái, kiếm lưỡi sắc bén, cũng được vẽ vô số phù văn của Đạo giáo.
Trong ánh mắt kinh ngạc của bọn họ, lão giả không nhanh không chậm vuốt chòm râu: "Các vị vẫn còn chưa nghĩ kỹ sao? Thượng tiên đã cho thời hạn, hà tất còn cứ đau khổ giãy giụa? Như ta biết, thọ mệnh của các ngươi đã sớm không còn nhiều lắm, dù sao kết quả cũng chẳng phải chỉ là một chữ chết thôi sao."