Giọng nói xa xăm như u linh không ngừng nói với anh: "Còn không nhanh lên? Chẳng lẽ ngươi muốn chờ đến khi nhân loại kia đi ra, nhìn thấy ngươi hồn phi phách tán sao?"
Nguyên Tuấn Sách mở to tròng mắt đỏ đậm, phần da thịt bên nữa gương mặt người không ngừng bị sương khói màu đen cắn nuốt từng chút một. Cả khuôn mặt dần biến thành dáng vẻ bộ xương khô, đến khi xương khô trắng hếu hoàn toàn thay thế da thịt con người, cũng là lúc lý trí của anh biến mất.
Kết gió dưới tầng hầm biến mất.
Hạnh Mính vươn tay, năm ngón tay xuyên qua bức tường khí mỏng manh, cô híp mắt nhìn cánh cửa đóng chặt, mí mắt uể oải ỉu xìu gục xuống, vách tường đã không còn làn sóng khí đại diện cho kết giới lưu động nữa.
Cô khoác khăn trải giường trên người, vịn vào bức tường, từng bước một đi lên bậc thang, mở cánh cửa trên đỉnh đầu ra.
Chân nhỏ đạp lên thảm, vết thương trên mu bàn chân thượng đã kết vảy thành sẹo, dấu vết uốn lượn đó bị roi quất trải dọc theo cẳng chân, một đường hướng lên trên, ngang dọc đan xen.
Tiếng kêu thét chói tai của hồn phách vang lên sau lưng.
Hạnh Mính quay đầu, cách lớp cửa kính, cô nhìn thấy đám mây đen dày đặc do nhóm hồn phách tạo thành đang lơ lửng trong viện.
Chúng nó quay chung quanh một cái đồ vật gì đó, đang không ngừng xuyên qua. Sương khói màu đen tỏa ra từ bên trong, Hạnh Mính đi đến trước cánh cửa sổ sát đất, đụng vào tấm pha lê trước mặt, lại thấy kết giới không hề có phản ứng.
Hạnh Mính đã nhìn thấy thứ bị đám hồn phách vây quanh, là Nguyên Tuấn Sách đang phát ra sát khí. Có vẻ như anh đang đả tọa, cong eo, vẻ mặt cực kỳ thống khổ, cúi đầu bấu chặt lấy ngực.
Cửa sổ bị sát đất kéo ra, tiếng kêu thét của nhóm hồn phách càng chói tai, ồn ào đến mức Hạnh Mính cũng không nhịn được mà phải dùng tay che hai lỗ tai lại. Dường như chúng nó đang báo thù, dùng sóng âm công kích Nguyên Tuấn Sách.
Nguyên Tuấn Sách ngẩng đầu, gương mặt đã hoàn toàn thay đổi, đầu lâu trên cổ tản ra sương khói đen hồng quỷ dị. Toàn bộ khuôn mặt đã bị bộ xương khô chiếm lĩnh, chỉ còn một con mắt bên trái, còn coi như thuộc về hình dạng con người.
Hạnh Mính kinh ngạc, mở to mắt.
"Đừng nhìn tôi.."
Nguyên Tuấn Sách khàn cả giọng, chỉ mỗi việc mở miệng cũng đã tiêu tốn hết toàn bộ sức lực: "Đừng nhìn tôi, đừng nhìn tôi."
Nhưng Hạnh Mính đã che hai lỗ tai lại, ngoại trừ tiếng thét chói tai của nhóm hồn phách, cô chẳng thể nghe thấy bất kỳ điều gì, chỉ có thể nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách đang run rẩy. Con mắt bên phải toát ra cảm xúc thẹn và bi thương không phù hợp với anh.
Nguyên Tuấn Sách đau đớn ngửa cổ ra sau, không ngờ Hạnh Mính lại có thể nhìn ra vẻ thống khổ và gợi cảm một cách rõ ràng trên gương mặt của một bộ xương khô. Hai cái răng nanh thị huyết ác ma, tóc đen đã phai thành màu trắng, càng ngày càng dài.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Hạnh Mính sợ hãi nhìn anh, nhìn anh dùng móng vuốt màu đen cắm vào lồng ngực, nhìn anh đang tự mình hại mình. Làn gió đen quay xung quanh, cuốn thêm cả một lượng lớn máu đang chảy ra, máu đỏ tươi khuếch tán trong gió.