⬅ Trước Tiếp ➡
Giết chết cô là được, anh nhất định phải giết cô, chẳng qua là phải tìm một phương thức chết mà nhân loại có thể chấp nhận. Chỉ có như vậy, người gặp cô cuối cùng là anh mới không bị liên lụy hay bị hoài nghi. Nếu không, lại phải từ bỏ cái thân thể thật vất vả mới tìm được này, đi tìm thể xác khác.
Trong tay xuất hiện một ngọn lửa màu lam đang bập bùng, Nguyên Tuấn Sách nâng tay lên, ném vào rừng cây trong công viên.
Ngọn lửa màu lam nho nhỏ đụng vào thân cây, ngay sau đó bùng lên mạnh mẽ. Vừa rồi cây xanh vô tình bị lay động, che giấu ngọn lửa nhỏ ban đầu.
Nguyên Tuấn Sách cũng không quay đầu lại, nhấc chân rời đi.
Cảm nhận được yêu lực, linh phù tránh khỏi bàn tay kìm cặp của Hạnh Mính, bay vào trong ngọn lửa.
Không có gì bất ngờ xảy ra, linh phù bị ngọn lửa thiêu đốt, trở thành nguyên nhân khiến thế lửa càng ngày càng mạnh.
Hạnh Mính dùng cánh tay che nửa khuôn mặt, định chạy ra ngoài công viên.
Bỗng chốc --
Một đoàn lửa lớn bùng lên trên con đường đá nhỏ đốt, ngăn cản đường đi của cô. Trong mắt Hạnh Mính chỉ cònngọn lửa chói mắt nóng bỏng.
Khói nhanh chóng tỏa ra khiến cô bị sặc đến ho khan, cô chạy về phần rừng cây chưa bị cháy, liều mạng chạy ra đường cái bên ngoài đường, còn không quên lấy di động ra, cầm trên tay, bấm số gọi điện thoại.
"Nguyên Tuấn Sách!" Hạnh Mính hò hét tên của anh xin giúp đỡ.
Cô luôn cảm thấy lúc này anh đang ở đây, hơn nữa còn nhất định sẽ ở đây, giống như cảnh tượng hôm nay trong phòng học vậy, chỉ cần quay đầu một cái là có thể nhìn thấy gương mặt bình tĩnh đang mỉm cười của anh.
Cuộc điện thoại được kết nối, Hạnh Mính vội vàng báo vị trí, dưới chân nóng lên, cô nhìn thấy ngọn lửa kia không biết dùng cách gì mà vẫn còn đuổi theo, sau đó thiêu bàn chân cô, tốc độ lửa lan quá nhanh, có lẽ là do hiện giờ là mùa hạ, thời tiết khô ráo.
Mắt cá chân đang bị thương giờ còn bị lửa thiêu đốt, cơn đau khiến cô không chịu được mà thúc giục: "Xin các chú lính cứu hỏa hãy nhanh lên, cháu không chạy được nữa, sắp bị thiêu chết rồi!"
"Bọn chú lập tức xuất phát đây, cháu nhất định không được cúp điện thoại đấy!" Đầu bên kia vang lên giọng nói tràn ngập tinh thần trọng nghĩa, Hạnh Mính cũng bình tĩnh lại một chút, dậm chân, khập khiễng chạy ra tới bìa rừng, liều mạng hò hét.
"Nguyên Tuấn Sách!
"Nè! Nguyên Tuấn Sách, khụ, Nguyên.."
Dưới chân bị vướng một cái, cô ngã xuống, mặt đập vào lùm cây chi chít, di động không biết đã rơi ở chỗ nào. Lại nhìn ngọn lửa đang thiêu đốt dưới lòng bàn chân, màu sắc của nó không giống ngọn lửa bình thường, chung quanh nó được bao bọc bởi một tầng lam quang mỏng manh, càng nhìn càng quỷ dị.
Hạnh Mính đột nhiên tuyệt vọng, bất chấp di động đã bị rơi mất, cô bò lên, khom lưng rời khỏi lùm cây nóng bỏng, đạp lên ngọn lửa dưới lòng bàn chân sắp đốt cô thành tro, vừa hò hét tên của Nguyên Tuấn Sách, vừa chạy ra khỏi lùm cây.
Đúng lúc này, Hạnh Mính nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách đang đứng chờ đèn xanh đèn đỏ ở giao lộ phía trước. Trên người anh vẫn mặc đồng phục đỏ trắng, đứng dưới đèn đỏ lập loè, nhìn rất không phù hợp.

⬅ Trước Tiếp ➡