Hạnh Mính uống thuốc xong, ôm mẹ, cười ngọt ngào: "Khiến mẹ lo lắng rồi, cảm ơn mẹ."
Khối 12 khai giảng, toàn bộ các lớp bị chuyển xuống phòng học ở lầu một. Mới đầu học kì, giáo viên không có yêu cầu nên học sinh có thể tự chọn chỗ ngồi, Hạnh Mính còn chưa đặt chân vào cửa phòng học, đã bị chủ nhiệm lớp gọi đi.
Cô đã chuẩn bị tốt tâm lý nghe phê bình vì không tham gia tập huấn. Không ngờ thầy Diêm Bằng vốn luôn nghiêm túc, bây giờ lại trưng ra vẻ mặt hòa ái hỏi cô: "Học kỳ trước em cảm thấy thế nào ? Lần này em có đặc biệt muốn ngồi với ai không? Thầy giúp em chuyển vị trí."
Hạnh Mính kinh ngạc mở to mắt, thầy Diêm khụ một tiếng: "Em chắc là muốn ngồi cùng bàn với Lộ Điệp nhỉ? Hãy là.. Thầy nhớ là hồi học kỳ 1, em cũng rất hòa đồng với các bạn trong lớp nhỉ, có rất nhiều bạn tốt đúng không, chỉ trừ mỗi Tần Nhạc Chí."
"Nhưng mà em yên tâm, Tần Nhạc Chí đã chuyển trường rồi. Ba mẹ em ấy đưa em ấy ra nước ngoài du học."
"Sao lại đột nhiên như vậy?" Trong trí nhớ của Hạnh Mính, lần cuối cùng cô gặp Tần Nhạc Chí là khi cô, Lộ Điệp, Vu Tề, bốn người bọn họ cùng nhau đi xem phim. Tần Nhạc Chí bị Nguyên Tuấn Sách cào bị thương phải nằm viện, cô cũng không có thời gian nói lời tạm biệt tử tế với anh.
"Đúng rồi! Các học sinh còn lại trong lớp chúng ta đều có quan hệ khá tốt với em nhỉ? Ngày thường cũng hay chơi bời giúp đỡ lẫn nhau."
"Thầy Diêm, vì sao thầy lại muốn hỏi mấy chuyện này?"
Diêm Bằng dùng tay chống cằm, ngón tay để dưới chóp mũi, cũng bày ra dáng vẻ nghi hoặc nhìn cô một cái.
"Tối hôm qua mẹ em gọi điện thoại cho thầy, hỏi có phải em ở trong trường học bị bạo lực học đường hay không. Chuyện này khiến thầy rất ngạc nhiên, trong ấn tượng của thầy, em là người hiền hoà, tính tình rộng rãi, chơi với ai cũng rất được hoan nghênh. Có phải có điểm nào thầy chưa nắm bắt được hết không? Em có thể yên tâm nói với thầy."
Đi ra khỏi văn phòng, Hạnh Mính nhẹ nhàng thở ra, chỉ riêng việc giải thích đã lãng phí thật nhiều nước bọt của cô.
Trên đường đi về phòng học, Hạnh Mính đã nghe thấy tiếng nói chuyện ồn ào bên trong, các bạn học đều đã tới hết. Cô đi từ cửa sau vào, toàn bộ chỗ ngồi đã bị chiếm hết.
"A, Hạnh Mính tới!" Các bạn học ngồi hàng cuối lớp đều quay sang chào hỏi với cô: "Đã lâu không thấy!"
Hạnh Mính vừa đáp lại, vừa tìm kiếm vị trí ngồi còn trống trong phòng học.
"Nơi đó nơi đó! Lớp chúng ta thiếu một bộ bàn ghế, bàn thứ sáu có một chỗ trống chưa ai ngồi, hình như chỉ còn mỗi chỗ đó."
Hạnh Mính nhìn qua, sắc mặt trắng nhợt.
Nguyên Tuấn Sách.
Các bạn học chung quanh anh đều rất ăn ý mà an tĩnh đọc sách, hiển nhiên rất sợ hãi cái khí tràng lạnh băng người sống chớ gần của anh, tránh còn không kịp.
Vì sao anh vẫn còn tới đi học?
Hạnh Mính không hiểu mục đích anh xuất hiện tại đây, cô cho rằng học kỳ này Nguyên Tuấn Sách sẽ không tới, huống hồ, không phải anh đã quên cô rồi sao?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Đúng, Nguyên Tuấn Sách đã quên cô là ai rồi!