⬅ Trước Tiếp ➡
Hạnh Mính mạnh mẽ giả bộ trấn định: "Tôi không phải."
Ánh mắt Nguyên Tuấn Sách gắt gao nhìn chằm chằm trên người Hạnh Mính: "Vì sao chỉ cần tới gần cô, tâm tình tôi sẽ thấy sung sướng, rời xa cô, sẽ khiến tôi sinh ra khổ sở."
"Cô chắc chắn đang che giấu hơi thở yêu của mình, cho dù không ngửi thấy yêu vị trên người cô, tôi cũng có thể khẳng định cô chắc chắn là yêu."
Anh có vẻ không biết mình đang rơi vào chữ "Thích", Hạnh Mính khẩn trương dò hỏi: "Vì, vì sao có thể khẳng định tôi là yêu?"
Nguyên Tuấn Sách nháy mắt, sống mũi cao thẳng, đôi môi phấn nộn xinh đẹp giống cánh hoa hồng. Giờ khắc này, anh cực kỳ giống một soái ca nhân loại bình thường, hệ cấm dục lạnh lùng.
"Bởi vì nếu là nhân loại bình thường, ngay vào lúc tôi hỏi câu đầu tiên, đã mắng tôi rồi."
Hạnh Mính nghĩ nát óc cũng không hiểu, còn yêu quái ngàn năm Nguyên Tuấn Sách này, sao lại còn có khuynh hướng M (1) chứ!
khuynh hướng M: Máu M" là cách gọi "bí hiểm" giới trẻ dành cho những người có khuynh hướng Masochism (khổ dâm, thống dâm)
Vì thế cô lấy hết can đảm, nắm chặt tay, nín thở, giận dữ trừng mắt chửi ầm lên: "Cậu là cái đồ bệnh tâm thần! Đồ đại ngốc!"
Cuối cùng cũng có thể nói ra những lời chôn tận sâu trong đáy lòng.
Hạnh Mính còn không kịp chạy, một ngọn lửa đã bùng lên dưới chân, ngọn lửa nóng cháy liếm qua giày, dường như muốn leo lên.
"Yêu Sách."
Yêu hỏa biến mất.
Hồ Anh Tài đột nhiên xuất hiện cứu Hạnh Mính một bàn thua trông thấy. Hạnh Mính bị đẩy ngã, quỳ rạp trên mặt đất cũng không rảnh lo, nhanh chóng sờ soạng kiểm tra chân của mình. May mắn, ngoại trừ trên đế giày có dấu vết bị cháy, thì da thịt cô vẫn hoàn hảo.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Nguyên Tuấn Sách lạnh nhạt nhìn Hồ Anh Tài vừa chạy tới.
"Cậu đang làm gì thế?" Hồ Anh Tài thở dài, tên nhóc Nguyên Tuấn Sách này đúng là không khiến anh ta bớt lo: "Chỗ này rất nhiều người đi qua, đừng có phát động yêu lực ở đây, nếu không tôi lại phải hao hết tu vi giúp cậu chùi mông."
Nguyên Tuấn Sách liếc mắt nhìn Hạnh Mính đang ngã ngồi trên mặt đất, lạnh nhạt hỏi: "Cô ta là ai? Vì sao ngày hôm qua lại xuất hiện trong nhà tôi?"
"Ngày hôm qua quá vội vàng, quên giới thiệu với cậu, đây là một người bạn nhân loại của tôi."
"Không phải anh nói, không thể để nhân loại biết sự tồn tại của yêu sao?"
"Cô ta không giống những người khác! Cô ta có thể thấy hồn phách, là nhân loại nhưng cũng không giống nhân loại."
Nguyên Tuấn Sách xoay người đối mặt với Hạnh Mính: "Vậy vẫn là yêu."
Hạnh Mính hoảng sợ rồi, cái logic quần què gì vậy! Hồ Anh Tài nhanh chóng ngăn trước mặt Nguyên Tuấn Sách: "Cô ta không phải! Cô ta chỉ là một nhân loại tay không tấc sắt mà thôi, là bạn của tôi, đừng thương tổn cô ta."
Hạnh Mính cảm kích, nước mắt nước mũi rơi tùm lum. Ngay giây phút này, ấn tượng của cô với hồ yêu này đã tăng lên tận đỉnh.
Nguyên Tuấn Sách nhìn chằm chằm Hạnh Mính, mí mắt rũ xuống, tròng mắt đen nhánh ngoại trừ không vui cũng chỉ còn không vui.

⬅ Trước Tiếp ➡