Ngày đầu tiên Hồ Anh Tài dùng danh nghĩa giáo viên thực tập tới trường làm việc, ngoại trừ việc phô tô bài thi thì vẫn là đang phô tô bài thi. Nửa ngày đều làm bạn với cái máy in, không thể di chuyển, quan hệ với các thầy cô trong văn phòng cũng rất tốt đẹp. Haizz, có thể là do mị lực của anh quá lớn, bọn họ cũng không hề giấu diếm mà chia sẻ hết những chuyện hay ho giữa các học sinh.
Tới giờ nghỉ trưa, Diêm Bằng thả cho anh ta đi ăn cơm.
Đi xuyên hết khu dạy học đến sân thượng, khóa phòng trộm đã bị cạy ra, Hồ Anh Tài dựa vào lan can, ăn sandwich trong tay, lại đưa một cái khác cho Nguyên Tuấn Sách.
"Đừng cả ngày gặm cây cỏ nữa, tới ăn thử cái này đi, hương vị cũng không tồi."
Nguyên Tuấn Sách không nhận, chăm chăm mở cơm hộp của mình ra: "Vì sao lại tới đây?"
"Vậy còn cậu? Vì sao cũng tới đây? Đừng nói là do cậu muốn đi học, lí do này trẻ con ba tuổi cũng không tin"
Nguyên Tuấn Sách lãnh đạm trả lời: "Không biết."
Mở hộp cơm anh tự chuẩn bị ra, nhìn những lá rau xanh mượt được cái thái gọn gàng, anh lại không thể nào xuống tay. Ánh mắt cô đơn, rũ xuống nhìn chiếc đũa đang cầm trên tay, anh đặt hộp cơm sang bên cạnh: "Chỉ là tôi cảm thấy, nơi này có một đồ vật rất quan trọng đang chờ tôi, tôi không thể không tới."
Hồ Anh Tài thở dài: "Thói quen thật đúng là một thứ đáng sợ."
"Còn anh thì sao?"
"Tôi đến xem thứ đồ vật quan trọng mà cậu đã quên." Hồ Anh Tài há to mồm, nhai sandwich, lại lấy miếng giăm bông ở giữa ra, nhét vào trong miệng.
"Tôi đã quên..?" Nguyên Tuấn Sách nghi hoặc ngẩng đầu, nhìn bầu trời trong xanh vạn dặm không mây, nghiêm túc suy nghĩ, gió rào rạt thổi tới từ sau lưng, thổi bay những sợi tóc dài trên trán anh, che khuất đôi mắt.
Sân thể dục dưới lâu bỗng vang lên tiếng hoan hô.
Nguyên Tuấn Sách xoay người, nhìn qua lan can, dõi mắt xuống đường băng trên sân thể dục phía dưới. Đang giữa trưa nhưng vẫn có một đám người ở nơi đó huấn luyện, trên đường băng có năm nam sinh, và một nữ sinh, đang thi đấu chạy ngắn.
Hồ Anh Tài lại mở bóc một gói sandwich mới, vừa ăn vừa nói: "Rốt cuộc tại sao cậu không biến thành yêu ma? Không phải yêu hồn trong cơ thể cậu đã dung hợp với cậu rồi sao? Sao vẫn là bộ dạng nửa yêu thế? Nếu còn như vậy, chờ đám đạo sĩ kia chết hết, cậu cũng sẽ chết đi."
Vừa dứt lời, Hồ Anh Tài hoảng sợ trừng mắt.
Anh ta cẩn thận quan sát phản ứng của Nguyên Tuấn Sách.
Nguyên Tuấn Sách còn không biết Hồ Anh Tài đã phát hiện ra nhược điểm của anh.
Nhất thời lanh mồm lanh miệng, Hồ Anh Tài hận sắt không thành thép, vỗ vỗ miệng mình.
Nguyên Tuấn Sách thoạt nhìn căn bản không nghe thấy anh ta đang nói cái gì, anh còn đang mải nhìn chăm chú bóng người mảnh khảnh phía dưới. Người thiếu nữ mặc áo đồng phục ngắn tay và quần dài, chạy băng băng trên đường băng, vẻ mặt nghiêm túc phóng về phía trước.
Bộ đồng phục đơn bạc bị gió thổi bay, vạt áo cô tung bay, lộ ra một đoạn bụng nhỏ trắng nõn, cánh tay tựa như củ sen, tóc đuôi ngựa loạng choạng sau đầu. Cô nổi bật nhất trong đám nam sinh, là người đầu tiên cán đích, mọi người chung quanh đều cất tiếng hoan hô nhảy nhót.