Dưới chân núi cũng truyền đến động tĩnh, cô đột nhiên thấy bóng Lộ Điệp, cô ấy cũng đang chạy lên trên núi.
Lộ Điệp vịn vào thân cây, gian nan vượt qua đám cỏ dại đầy gai ngược, vừa ngẩng đầu nhìn thấy người trước mặt, vẻ mặt cực kì kinh ngạc: "Hạnh Mính!"
Hạnh Mính mạnh mẽ nhảy lên, vụt qua nhánh cây, bắt lấy cánh tay Lộ Điệp, chạy về phía trước: "Đi mau!"
Trong lòng bàn tay Hạnh Mính toàn là mồ hôi, Lộ Điệp cũng không dám quay đầu, chăm chú chạy theo cô, đến khi chạy tới một con đường nhỏ, không có cỏ dại, chỉ có mấy hòn đá nhỏ vụn vặt cản đường, Lộ Điệp hết chống đỡ nổi. Thể lực của cô ấy không tốt bằng Hạnh Mính, chạy hai bước đã bắt đầu thở gấp.
"Hạnh Mính.. Chậm một chút, chậm một chút!"
"Sao cậu lại chạy đến này!" Hạnh Mính vừa chạy vừa không quên quay đầu dò hỏi, Lộ Điệp giật thót, mím môi lắp bắp mà nói: "Mình nhìn thấy cậu chạy đi, mình liền, mình liền theo tới."
"Mình --" Hạnh Mính dùng sức kéo cô bạn chạy về phía trước một đoạn nữa: "Mình chỉ trốn học đi lên nhìn xem có gì chơi không thôi. Lần sau cậu đừng học theo mình."
Biết rõ cô đang nói dối, nhưng Lộ Điệp vẫn rất vui vẻ.
Lộ Điệp cười đến ngây ngốc, gương mặt trẻ con đỏ ửng thở dốc.
Cô ấy nhìn bóng lưng Hạnh Mính, lại nhìn hai bàn tay nắm chặt bên nhau, Hạnh Mính đang liều mạng kéo cô ấy chạy như điên về phía trước. Trên người Hạnh Mính như tỏa ra sức mạnh không thể lay động, và sự kiên định tuyệt đối không bao giờ bỏ lại bạn bè.
"Hắc hắc hắc.."
Hạnh Mính quay đầu nhìn Lộ Điệp cười ngây ngô, hai bánh quai chèo vì chạy bộ bày bay cao, Lộ Điệp thở hồng hộc gọi tên cô.
"Hạnh Mính, chúng ta làm bạn tốt cả đời, được không? Vĩnh viễn, không bao giờ tách ra."
Hạnh Mính ngẩn người, ngay sau đó kiên định mà nở nụ cười: "Đương nhiên! Chúng ta sẽ là bạn tốt cả đời!"
_______________________________
1: Si hán: người đàn ông chân thành tha thiết yêu một cô gái
Núi Tu Duyên bị sấm sét chẻ làm đôi, phong cảnh đã chẳng còn vẻ thanh nhàn như lúc trước, nơi này giờ đã hóa thành một mảnh tro tàn, chỉ còn lại một gốc cây cổ thụ, sừng sững đứng bên trong nơi sơn dã.
Đạo quán sụp đổ, mái ngói rơi rụng văng vãi khắp nơi. Nơi này vốn chốn thanh tịnh, thắp hương cầu nguyện, giờ lại biến thành phế tích, một mảnh hoang vu.
Tấm bia đá điêu khắc Thái Cực Đồ bị đập vỡ thành hai nửa, quang cảnh đổ nát thê lương, vài mẩu giấy vụn bay lả tả.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Tùng Nhai nhặt nửa tấm bia đá khắc Thái Cực Đồ lên, lau đi tro bụi bên trên. Mặt bia đá lộ ra hai đường cong trong âm dương đồ.
Tùng Nhai nhìn đạo quán đổ nát hoang vu trước mặt, không rõ vì sao sư phụ còn muốn tới nơi này. Các đệ tử trong đạo quán đều đã chuyển xuống chân núi, đang chuẩn bị tìm một nơi mới, thành lập lại đạo quán dưới chân núi.
Còn sư phụ hẳn nên nghiêm túc ở trong bệnh viện, điều trị vết thương trên mắt. Bác sĩ nói đôi mắt của ông ta đã không thể khôi phục như cũ, nhưng Tùng Nhai tin tưởng, công pháp của Đạo giáo cao thâm như vậy, nhất định còn có biện pháp khác.