Tiếng kêu sắc bén của Nguyên Tuấn Sách vang vọng khắp không trung, trong đó chứa cả sự kinh hoảng thất thố, mạnh mẽ la hét. Hạnh Mính cảm thấy ngoài ý muốn, không ngờ anh cũng có giọng nói chứa đầy cảm xúc như vậy.
Sau lưng đột nhiên chịu một chưởng, Hạnh Mính bị người đẩy mạnh về phía trước. Hạnh Mính trơ mắt nhìn hàng rào lửa kia sát gần, mắt thấy bản thân sắp rơi vào trong hàng rào lửa, nhiệt độ nóng bỏng khiến những sợi lông tơ cực nhỏ trên mặt cũng bị uốn cong.
Trong một cái chớp mắt, đoàn sương khói màu đen cuốn cô lên, nháy mắt đưa cô bay lên giữa không trung.
Làn khói đen dày đặc xung quanh viên cầu vây quanh Hạnh Mính, cả người cô từ đầu đến chân đều bị bao bọc với đám khí đen tuyền này, đến tận hai mắt cũng biến mất không thấy.
Đôi mắt Nguyên Tuấn Sách trừng lớn, chẳng hề chần chừ mà cũng nhảy vào làn sương khói, vươn tay muốn bắt lấy cô. Gương mặt Nguyên Tuấn Sách trắng bệch, làn da không hề có tí huyết sắc cứ như người bệnh lâu năm, trong đáy mắt là sự tức giận và cảm giác tuyệt vọng quay cuồng, anh dường như đã đánh mất lý trí, anh muốn phát điên, cảm xúc kích động mãnh liệt không chịu khống chế.
Hạnh Mính bị bao quanh bởi sương mù màu đen, làn sương mù xung quanh lạnh như băng, không thể hô hấp, thế mà cô lại có thể nhìn thấy gương mặt khẩn trương kinh ngạc của Nguyên Tuấn Sách một cách rõ ràng, cô muốn vươn tay, bắt lấy cánh tay kia, cầm lấy bàn tay to lớn đang vươn về phía mình.
Sợ hãi, kinh ngạc, thống khổ..
Trên gương mặt của một con yêu, sao lại có thể xuất hiện nhiều cảm xúc như vậy?
"Phanh!"
Đám mây mù đen nhánh phía chân trời nổ tung, đẩy cả người Nguyên Tuấn Sách bay ra ngoài. Một cánh tay vô hình bắt lấy tay Nguyên Tuấn Sách, sương khói bốn phía dùng sức túm chặt lấy anh, sức mạnh vô hình cứ như xiềng xích giam cầm Nguyên Tuấn Sách tại một chỗ.
Nhưng mặc cho những thứ này tác quái, anh cứ như không có cảm giác, chỉ có đôi mắt trợn to kinh hãi, trơ mắt nhìn Hạnh Mính lâm vào khốn cảnh, bị cuốn trong sương mù dày đặc, sắp biến mất.
Mạch máu trong người Nguyên Tuấn Sách giống như ngừng chảy, đột ngột nổ tung. Máu nghịch lưu, trái tim kinh hoàng, ý niệm thô bạo bị đè nén dưới đáy lòng ngay tại một khắc lại bị lôi ra, hoàn toàn đốt cháy lí trí của anh.
____________________________
Hồ Anh Tài: Vì cậu ấy, cô phải hi sinh.
Nguyên Tuấn Sách: Ai mướn?
Sương khói càng ngày càng nhiều, Hạnh Mính có thể xuyên qua lớp sương này để nhìn ra bên ngoài, nhưng cô cũng có thể cảm giác được một cách rõ ràng, đám sương mù này đang dần ăn mòn, tiến vào thân thể cô, từ trong miệng, cái mũi, đôi mắt, hàn khí lạnh băng dường như đã tìm được đường, lan sâu vào cơ thể.
Tay chân đóng băng, cả người cứ như bị chôn trong hầm băng, toàn thân đông lạnh đến cứng đờ, tứ chi dần dần chết lặng, lạnh đến mức máu cũng bị đông lại.
Bên tai ngoại trừ tiếng gió, còn có tiếng hô hấp thô năng. Xem ra, trong làn sương khói không chỉ có một mình cô, Hạnh Mính muốn xem xem, chủ nhân của đám sương khói này đến tột cùng là ai?
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở