Anh vươn tay về phía Hạnh Mính đang bị nhốt trong làn sương đen, giống như cầu cứu, vươn tay về phía cô cầu xin hy vọng, cầu xin cô có thể duỗi tay cầm lấy tay anh.
Hắc cầu trên không, sấm sét ầm ầm, thẳng tắp đánh xuống.
Lôi điện trong nháy mắt vây quanh Nguyên Tuấn Sách, mái tóc đen nguyên bản cũng trong một khắc này bị nổ thành tóc bạc xõa dài. Anh căn bản không chịu bất kì ảnh hưởng gì, ngược lại lôi điện tràn ngập yêu khí còn tiếp thêm cho anh yêu lực cuồn cuộn, cơ thể anh tự động phát ra lực lượng khổng lồ, đánh về phía hắc cầu.
Nguyên Tuấn Sách chưa biến thành yêu ma, anh muốn trước khi mình đánh mất thất tình, phải cứu được Hạnh Mính ra.
Lúc này, hai tròng mắt của anh đã chuyển sang màu đỏ đậm, gương mặt tràn ngập vẻ tức giận dữ tợn, răng nanh đã lộ ra bên khóe môi. Anh nghiến răng nghiến lợi, trong tiếng sấm ù ù, nhằm thẳng về phía cô.
Nhưng Nguyên Tuấn Sách rất nhanh phát hiện ra một vấn đề. Yêu lực do anh phóng ra không hề tạo ra bất kì ảnh hưởng gì cho hắc cầu, cho dù anh có xông lên như thế nào, cũng chỉ như hồn phách trong suốt, xuyên qua hắc cầu.
Những yêu khí đó lại hướng thẳng về phía Hạnh Mính, làn sương khói màu đen quay chung quanh Hạnh Mính đã lâm vào hôn mê. Cô nằm thẳng trong hắc cầu, tay chân lạnh lẽo đóng băng, biến thành màu tro tàn, những hàn khí đó sắp khiến máu trong toàn cơ thể cô ngừng chảy.
"Bạn học Hạnh!"
Giọng nói kỳ ảo phảng phất như vang lên từ đáy động, rõ ràng mà dồn dập truyền vào lỗ tai cô.
Trong lúc hoảng hốt, Hạnh Mính nghe thấy giọng nói của Nguyên Tuấn Sách.
Cô mở to mắt, đập vào mắt chính là một mảnh rừng rậm thưa thớt, trụi lủi, đến một phiến lá cây cũng không có. Chắc là nơi này đang ở mùa đông, ánh mặt trời ấm áp chiếu lên khu rừng lạnh băng.
Nơi này là chỗ nào?
Hạnh Mính muốn quay đầu nhìn xem, nhưng thân thể lại không nghe lời, cứ đi về phía trước.
So với nói là đi, chi bằng nói là phiêu du giữa không trung, cô căn bản không nhìn thấy hai chân, thân thể linh hoạt, phiêu đãng trong đám cây cối khô khốc của cánh rừng.
Hạnh Mính hoảng sợ, còn tưởng rằng bản thân mình đã chết, đang ở thiên đường.
Không bao lâu sau, trong rừng xuất hiện một đoàn sương khói màu đen, sương khói trên người nó không ngừng khuếch tán ra bốn phía, Hạnh Mính cũng bay qua chỗ nó, ngừng trước mặt đoàn sương đó.
Lúc này, Hạnh Mính mới thấy rõ diện mạo của nó, một vật hình cầu chỉ to bằng bàn tay, bên trong dường như có hồng ngọc thạch trong suốt, hồng quang quỷ dị lượn lờ trong từng sợi sương đen.
Đây là, yêu hồn của Nguyên Tuấn Sách!
"Lạc đường sao?"
Âm thanh linh hoạt kỳ ảo thuần tịnh lại vang lên, Hạnh Mính nâng tay lên, đặt ở phía dưới yêu hồn.
Cái tay trắng như bạch ngọc, thon dài tinh tế, mềm mại không xương, so với tay thiếu nữ còn đẹp hơn. Dưới ánh nắng chiếu rọi có một loại mỹ cảm khó có thể miêu tả. Ngón tay mảnh khảnh mềm mại như tiếng đàn, thon dài như sơi tơ, cuối cùng tổ hợp lại tạo thành một bàn tay ngọc mảnh khảnh.
Hạnh Mính lúc này mới phát hiện, thứ này không phải thân thể của cô, càng không phải giọng nói của cô, cô chỉ là đang bám vào trong thân thể của người này, nhìn mọi chuyển xảy ra trước mắt.