Nguyên Tuấn Sách lặp lại, nói rõ ràng rành mạch từng chữ một. Hình như anh thực sự coi đây là một cuộc thi đấu, nhất định phải chiến thắng tất cả, ngay cả yêu tâm của mình cũng không tha.
"Cậu là.. Đồ ngốc sao? Trái tim của cậu đại diện cho chính cậu, chỉ khi trái tim nhảy lên, đập thật nhanh, chính là thể hiện cậu thích mình."
Anh bừng tỉnh ngẩng đầu, trong ánh mắt lóe lên khát vọng được giải đáp, giống như Hạnh Mính trước mặt chính là đáp án mà anh tìm kiếm bấy lâu.
"Mặt Hạnh Mính thật hồng."
Cô lập tức xoay đầu, dùng mu bàn tay lạnh băng sờ lên gương mặt đỏ rực nóng bỏng, đôi mắt nai long lanh chứa đầy cảm giác thẹn thùng.
Ngón tay Nguyên Tuấn Sách run rẩy, nắm chặt quần áo trước ngực, nơi này.. dường như càng đập nhanh và mạnh hơn.
Hình như có thứ gì đó đang ngọ nguậy trong đám đất dùng để luyện tập nhảy xa.
Đến khi Nguyên Tuấn Sách nhìn qua, thì đã không còn động tĩnh gì nữa.
Hồ Anh Tài đi đến bên cạnh Lộ Điệp, nhìn theo tầm mắt của cô ấy.
"Em không đi qua đó sao?"
Lộ Điệp nhét hai tay vào túi áo khoác đồng phục, tức giận bĩu môi: "Qua đó làm gì? Xem bọn họ liếc mắt đưa tình sao?"
Tuy rằng bây giờ Nguyên Tuấn Sách chỉ là một nhân loại bình thường, nhưng anh cũng không phải nhân loại, hoàn toàn không giác ngộ được đạo lý làm công dân tốt tuân thủ pháp luật. Nếu anh muốn giết người, thì thật sự có thể giết người, mà con yêu bên cạnh cô ấy còn đi theo dọn dẹp hậu quả nữa.
"Anh cầm thứ gì trong tay thế?" Lộ Điệp nhìn thấy Hồ Anh Tài ôm một đống đồ vật.
"Giáo án dùng cho tiết học buổi chiều."
"A a ~ con hồ yêu chết tiết nhà anh, diễn đến nghiện rồi hả? Càng diễn càng lão luyện, tôi thấy anh thích vai diễn này như thế, không bằng anh làm giáo viên cả đời đi, cũng khá thích hợp với anh đó."
Hồ Anh Tài xoa xoa mi tâm: "Mèo con, em không cần dùng giọng điệu trẻ con này nói với tôi, tôi không biết là nên vui vẻ hay nên khổ sở."
"Anh mới là đồ con nít! Sao nào? Chưa từng nghe thấy mèo con nói chuyện hả!" Lộ Điệp bỗng nhiên nghĩ đến chuyện tối hôm qua: "Đúng rồi, tối hôm qua hai người đi đâu? Sau khi Nguyên Tuấn Sách mang Hạnh Mính về căn biệt thự kia, là đã không thấy tăm hơi."
Hồ Anh Tài nâng cằm, ý bảo Lộ Diệp nhìn Nguyên Tuấn Sách: "Cậu ta, ngày hôm qua ngồi trên cây ngốc một đêm, tôi trông chừng ở phía dưới, sợ cậu ta làm ra việc gì ngốc nghếch. Có khả năng là hôm qua nghiền ngẫm suốt một đêm, những chuyện cần nghĩ đều đã nghĩ kỹ rồi đi."
"Cậu ta còn nghĩ chuyện gì? Không phải đã không còn yêu lực rồi sao?"
Hồ Anh Tài cười.
"Đương nhiên là nghĩ xem, hai năm cuối cùng này, nên sống như thế nào."
________________________
Hồ Anh Tài nhiều khi độc miệng thực sự!!
Từ đây sẽ chỉ có ngọt ngào thôi nhé, tác giả cuối cùng cũng làm mẹ ruột một lần.
Bước ra khỏi rạp chiếu phim, Hạnh Mính ngồi bên đài phun nước trong công viên, hai chân duỗi thẳng, ngẩng đầu nhìn không trung, há miệng thở hổn hển.
Từ bé đến giờ, Hạnh Mính chưa bao giờ biết, xem liên tiếp ba bộ phim điện ảnh cũng sẽ khiến cô ghê tởm đến buồn nôn.
"Hạnh Mính." Nguyên Tuấn Sách mở sẵn chai nước khoáng trong tay rồi đưa cho cô.