Hai người đang ăn đến hăng hái, Hạnh Mính đột nhiên nhìn thấy Nguyên Tuấn Sách đang đứng dưới cầu thang, cô như học sinh hư bị bắt quả tang tại chỗ, cứng đờ.
Lộ Điệp cũng quay đầu nhìn lại, hào phóng hỏi: "Cậu có ăn không? Nguyên Tuấn Sách."
Anh cao lãnh trả lời: "Không ăn."
Sau đó, gương mặt máy móc nở nụ cười mỉm tiêu chuẩn: "Bạn học Hạnh, cậu đang tức giận sao?"
Lộ Điệp không hiểu gì nhìn sang người bên cạnh, cảm thấy câu chuyện giữa hai người này không đơn giản như vậy.
"Tức, tức giận!" Hạnh Mính cao giọng, đề-xi-ben cao vút, ngón tay vẫn còn dính đầy sa tế trên que cay chỉ vào anh: "Cậu không biết xấu hổ hay sao mà còn hỏi tôi có phải đang tức giận hay không? Tôi có tức giận hay không trong lòng cậu không phải rõ nhất sao! Đêm qua tôi đã thành như vậy, tôi mới phát hiện cậu là đồ ác độc, tâm địa rắn rết! Cậu không biết xấu hổ, đồ máu lạnh vô tình!"
"Hai ngươi đã xảy ra chuyện gì thế? Sao nghe giống như cậu ta ngủ với cậu, xong sau đó không chịu trách nhiệm mà bỏ đi thế?"
"Phi phi phi phi!" Hạnh Mính thẳng sống lưng, gương mặt đỏ lên giống như quả táo, chín đỏ tươi lại mềm mại thơm ngon, cô nâng cằm, dùng lỗ mũi nhìn người: "Nói cho cậu biết nhé Nguyên Tuấn Sách, tôi mới không thèm tức giận với cậu. Giờ tôi cũng không cảm thấy khó hiểu khi người như cậu lại không có bạn bè! Tôi không nên vì cảm thấy cậu đáng thương mà cả ngày tìm cậu nói chuyện thổ lộ tình cảm, cậu chính là cái đồ động vật máu lạnh."
"Thì ra là như thế, bạn học Hạnh, về mặt nào đó thì cậu đoán khá chuẩn đấy."
"Cái gì chuẩn? Rốt cuộc, cậu thực sự không nhìn thấy tôi đang tức giận sao? Nhìn ra tôi tức giận rồi mà còn không tới xin lỗi tôi!"
Chuông vào học vang lên, Lộ Điệp thu dọn rác rưởi bên cạnh hai người: "Về phòng học trước đi, mình thấy hai người các cậu, nói chẳng rõ ràng gì cả, toàn nói nhảm thôi."
Hai người Nguyên Tuấn Sách và Hạnh Mính, một người ngồi trên cao một người đứng phía dưới, hai ánh mắt nhìn nhau chằm chằm, tầm mắt giằng co, không ai động đậy.
Lộ Điệp bĩu môi: "Vậy được, mình đi về trước, hai người từ từ nói chuyện."
Nói xong, hai tay cầm theo đống rác rưởi đứng lên, nhanh chóng chạy xuống cầu thang.
"Cậu từ từ, chờ mình với." Hạnh Mính mới chạy xuống, cánh tay đã bị Nguyên Tuấn Sách túm lấy.
Cô cứng người, đứng tại chỗ, muốn động cũng không động đậy được, sức lực của Nguyên Tuấn Sách rất lớn, nếu anh thực sự muốn cưỡng ép, thì cô gần như không có khả năng tránh thoát. Cách một tầng quần áo, da thịt bị nắm chặt, Hạnh Mính cảm nhận được cổ lực đạo này khiến da đầu tê dại.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Có phải cô không nên dây vào anh không?
"Bạn học Hạnh, xin lỗi, thực ra tôi cũng không quá hiểu rõ. Cậu chỉ muốn một câu xin lỗi thôi sao?"
Nguyên Tuấn Sách không cười nữa, giọng điệu lúc nói chuyện vừa vô tội lại nghiêm túc.
"Loại lời này cậu nhất định bắt tôi nói rõ ra sao! Bản thân cậu không tự biết đi xin lỗi người khác."
Ánh mắt thiếu niên trong lúc bất tri bất giác, dời đến cần cổ cô.