⬅ Trước Tiếp ➡
"Anh thì biết cái gì! Hạnh Mính là nhân loại tốt nhất, tốt nhất, tốt nhất mà tôi từng gặp! Cậu ấy chính là đại diện cho sự thuần khiết, cậu ấy thậm chí còn không bị đám đạo sĩ rắp tâm bất lương kia ảnh hưởng. Cho dù có là tiên nhân, bám vào người Hạnh Mính cũng chính là làm bẩn cậu ấy!"
Nghe thấy hai chữ đạo sĩ, sắc mặt Hồ Anh Tài khẽ biến.
"Được rồi, được rồi, tôi nói không lại em."
Anh ta ôm đống đồ vật, mở cửa, đi vào trong. Dị vật nặng nề trong lòng ngực phát ra âm thanh thanh thúy khi hai vật cứng va chạm vào nhau
"Thứ đồ trong ngực anh là --"
"Phanh!"
Tiếng động này dọa hai người đồng thời giật mình, sợ chết đứng.
Chỉ thấy một tấm ván gỗ trên sàn nhà bị nâng lên, một nửa người Nguyên Tuấn Sách đang từ đi lên từ dưới lòng đất. Cái đầu lộ ra đầu tiên, rồi còn quay phắt sang nhìn về phía bọn họ, trong mắt hình như có sương mù lạnh lẽo.
Hồ Anh Tài nghẹn họng nhìn trân trối.
"Sao tôi không biết, trong nhà anh còn có một tầng hầm nhỉ?"
"Việc em không biết còn nhiều lắm." Chờ Nguyên Tuấn Sách đi hẳn ra, hai người mới phát hiện, trên bàn tay và ống tay áo của anh toàn là máu.
Ngay cả cái áo khoác gió màu đen trên người cũng loang lổ từng vệt máu lớn, vì bản thân chiếc áo có màu đen nên nhìn không quá rõ ràng, nhưng họ vẫn có thể nhìn thấy những vệt sẫm màu ướt át hơn bình thường, diện tích cực kì lớn.
Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, vậy hẳn là trên người Nguyên Tuấn Sách toàn là máu. Lộ Điệp sợ tới mức lập tức trốn sau lưng Hồ Anh Tài.
"Yêu Sách, cậu đã làm cái gì thế?"
"Giết một tên đạo sĩ không nghe lời."
Một giây trước Hồ Anh Tài còn đang lo lắng cho thân phận nhân loại của Nguyên Tuấn Sách, sợ anh không tuân thủ quy tắc, lạm sát ngươi vô tội. Một giây sau đã thoải mái cười ha hả: "Giết rất tốt!"
Lộ Điệp không biết Nguyên Tuấn Sách có nghe thấy đoạn đối thoại cô vừa nói với Hồ Anh Tài ở ngoài cửa không, nhưng hình như anh còn không có phản ứng với tiếng đập cửa của cô ấy, chắc là không nghe thấy.
Gần đây Hạnh Mính cảm thấy thân thể có hơi kỳ quái, lúc trước cô không phải người thích ngủ, nhưng dạo gần đây tần suất mệt rã rời lại tăng lên rất nhiều, về đến nhà ngả đầu liền ngủ.
Sau khi tỉnh lại, đồ vật trong nhà còn có chút thay đổi, ví dụ như, chiếc ghế trước bàn học của cô không hiểu sao lại bị kéo ra, còn cửa phòng ngủ, cô nhớ trước khi đi ngủ đã đóng lại, giờ cửa phòng là mở ra.
Cô hoài nghi là do mình mệt rã rời, tinh thần không tỉnh táo, trí nhớ cũng hỗn loạn theo.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Kỳ nghỉ kết thúc, thầy Diêm Bằng thay mặt nhà trường đưa ra lời giải thích về dị tượng trên bầu trời mấy ngày trước. Cục khí tượng nhận định đây là hiện tượng các đám mây tĩnh điện rất hiếm thấy, bởi vì gần đây nhiệt độ xuống thấp, không khí ẩm ướt, gió mạnh bị núi non ngăn cản, không khí không thoát được lại liên tục bị cản lại quận với nhau tạo thành lốc xoáy nhỏ.

⬅ Trước Tiếp ➡