⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ cần tưởng tượng đến đó, Nguyên Tuấn Sách trở nên cực kỳ hưng phấn, sức mạnh trong tay cũng không thể khống chế. Anh xốc chăn lên, dùng sức túm lấy quần áo của Hạnh Mính, thô bạo xốc váy ngủ của cô lên.
Nguyên Tuấn Sách mạnh mẽ tách hai chân cô ra, vừa hoảng loạn nói: "Sinh một đứa trẻ đi Hạnh Mính, như vậy cho dù tôi chỉ còn sống được hai năm, tôi cũng có thể dùng một loại phương thức khác, ở bên cạnh em."
Móng tay Hạnh Mính cào lên mu bàn tay của Nguyên Tuấn Sách, vì thiếu oxy trầm trọng mà tròng mắt lần thứ hai hiện lên tơ máu. Cảm giác đau đớn chồng chất khiến cần cổ chết lặng, không còn tri giác, cô cắn chặt răng, Nguyên Tuấn Sách gấp gáp khó nhịn, nhanh tay thoát y, miệng cứ lẩm bẩm lặp lại muốn cô sinh một đứa trẻ.
"A, a, a!"
Anh cầm dương vật sung huyết gân xanh ngoằn ngoèo của mình, cưỡng ép nhét vào. Âm đạo khô ráo mỏng manh như tờ giấy, từng tầng từng tầng mị thịt bị nghiền qua, ép phẳng.
Trong mắt Nguyên Tuấn Sách không còn tiêu cự, nhìn chằm chằm vào nửa cây côn thịt vẫn còn thừa bên ngoài, cố sức nhét chúng vào trong. Cọ xát trong trạng thái khô khốc thế này chỉ sinh ra đau nhức, nhưng chút đau đớn này cũng không thể làm nhiễu loạn cảm xúc cố chấp cực đoan của anh lúc này.
Phòng cách vách chính là của ba mẹ, Hạnh Mính cắn chặt răng không dám để bản thân phát ra âm thanh, bụng nhỏ run rẩy co thắt, dường như còn hơi hiện ra hình dạng côn thịt thẳng tắp khổng lồ.
Thôi, chuyện này từ trước đến nay vẫn luôn là ác mộng của Hạnh Mính. Lúc trước cô cho rằng hai người làm tình với nhau là một chuyện rất tốt đẹp, sẽ làm người ta thấy thoải mái, không thể tự kiềm chế, thậm chí có lúc cô còn lo lắng mình sẽ vì vậy mà luân hãm.
Nhưng sau khi gặp gỡ Nguyên Tuấn Sách, cô mới nhận rõ, đây là một chuyện rất đau khổ, cô rõ ràng đã sợ tới như vậy, đã đau tới như vậy, vì sao ngay cả khi cô xin tha anh cũng không chịu rút ra.
Người chân chính được thoải mái đến độ không thể tự kiềm chế, chỉ có Nguyên Tuấn Sách.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Đừng cào tôi, Hạnh Mính." Nguyên Tuấn Sách hơi ngẩng người về sau né tránh, trên cằm đã có một vệt đỏ do móng tay để lại, vệt đỏ kéo dài một đường đến cổ, thậm chí làn da cũng bị móng tay sắc bén để lại vệt xước.
"Hạnh Mính."
Gương mặt Hạnh Mính tràn ngập vẻ phẫn nộ, cô nằm dưới người anh, trong mắt đong đầy nước mắt, nỗi khiếp sợ bủa vây, ánh mắt sợ hãi, cô cắn răng, tuyệt vọng nhìn anh.
Hai mắt chất đầy oán hận, cô vươn tay, dùng răng và móng tay đồng thời tấn công Nguyên Tuấn Sách.
Nguyên Tuấn Sách chưa từng ý thức được, ánh mắt của Hạnh Mính như vậy là đang bộc lộ nỗi hận sâu sắc, cô hận anh.
Anh bắt lấy cổ tay cô, côn thịt vừa rút ra lại nhét vào bên trong, hận ý trong mắt cô cũng lập tức chuyển thành thống khổ. Để Hạnh Mính không bộc lộ lại ánh mắt như vừa rồi, anh liên tục lặp động tác làm tình, thọc vào rút ra động tác.
Chỉ cần cô thống khổ, cô sẽ không hận anh.

⬅ Trước Tiếp ➡