⬅ Trước Tiếp ➡
Chỉ có mình anh đắm chìm trong sự ảo tưởng này, chôn dị vật cực đại trong đường hầm nhỏ bé. Mỗi một đợt hô hấp của Nguyên Tuấn Sách, dương vật cũng sẽ theo đó mà bành trướng.
Lúc Hạnh Mính tỉnh lại, cô đang ở trong căn biệt thự của Nguyên Tuấn Sách.
Còn đang nằm trên cái giường mang cho cô toàn ác mộng kia. Cô vẫn nhớ rõ hình ảnh bản thân khi ở chỗ này, bị anh dùng eo thao đến cả người toàn là huyết.
Hạnh Mính xuống giường, "Phanh" một tiếng, hai chân mất sức quỳ trên mặt đất, cú ngã khiến cô đau nhe răng trợn mắt.
Bên dưới váy ngủ, hai má đùi dính đầy tinh dịch giàn giụa, có chỗ đã khô cứng, cũng có chỗ đang cuồn cuộn không ngừng chảy ra từ trong cơ thể cô.
Hai chân Hạnh Mính phát run, đứng lên, đỡ vách tường, khi mở cửa ra lại nghe thấy tiếng nói chuyện dưới lầu.
"Tôi tới này, chính là muốn cậu giúp đỡ cứu nó. Mèo con bây giờ đã không chịu được bao lâu nữa, biện pháp gì tôi đều đã thử qua hết rồi, ngay cả thú y tôi cũng đã đi tìm! Nhưng hiện tại em ấy vẫn chưa tỉnh lại."
Cầu thang lầu xoắn ốc gập ghềnh, cô nghe được câu nói kia, cả người chấn động, ngã sấp xuống.
Hạnh Mính quỳ rạp trên cầu thang, lúc cô sắp quay cuồng lăn xuống, thì được một trận gió tiếp được.
Nguyên Tuấn Sách ngồi trên sô pha, anh nghiêng đầu, chẳng hề để ý đáp lại: "Dựa vào cái gì mà muốn tôi cứu nó?"
"Lộ Điệp làm sao vậy? Có phải Lộ Điệp đã xảy ra chuyện không!" Hạnh Mính ghé vào cơn gió lốc vô hình nói với lại, Nguyên Tuấn Sách muốn đưa cô về căn phòng trên lầu, cơn gió cuốn lấy thân thể của cô, từ từ bay lên cầu thang.
"Nguyên Tuấn Sách! Nói cho mình biết, Lộ Điệp làm sao rồi! Có phải cậu ấy đã xảy ra chuyện gì? Cậu nói cho mình đi!"
Hồ Anh Tài nói: "Em ấy bị đạo sĩ dùng linh phù đâm xuyên qua ngực, yêu tâm khó giữ, đã hôn mê một ngày, vẫn chưa tỉnh lại."
"Vì sao chứ.." Hạnh Mính hữu khí vô lực, đôi mắt trừng lớn, nhìn chăm chú Hồ Anh Tài.
Cơn gió nâng đỡ cơ thể cô dần dần hạ xuống rồi biến mất, Hạnh Mính quỳ rạp trên mặt đất, tay chân chết lặng đứng lên, chạy về phía hai người kia.
"Bởi vì cô." Hồ Anh Tài lạnh nhạt, không cảm xúc nói: "Em ấy biết cô bị hồn phách bám vào người, muốn cầu xin tôi giúp cô, vì thế đồng ý cùng tôi đi giết đám đạo sĩ, lại bị trúng gian kế của tên đạo sĩ kia."
"Đó là bởi vì anh! Là bởi vì anh!" Hạnh Mính kích động bắt lấy cổ áo của anh ta rống to, mái tóc dài lòa xòa xõa xuống khuôn mặt: "Vì sao anh lại đồng ý với cậu ấy! Anh biết rõ cậu ấy chỉ là con mèo, không có bản lĩnh gì. Là anh khiến cậu ấy lâm vào nguy hiểm!"
Một cổ lực lượng vô hình bám lên eo cô, lôi cô ra. Hạnh Mính bay về phía sau, đụng vào lồng ngực của Nguyên Tuấn Sách.
Anh vuốt ve đầu cô, cẩn thận che chở cô trong lòng, ấn đầu cô dựa vào bả vai anh. Nở nụ cười ôn nhu quái dị, như ác ma thì thầm dụ dỗ.
"Muốn cho tôi cứu nó không? Ngoại trừ tôi, trên đời này không còn ai cứu được cô ta cả. Nhưng mà, Hạnh Mính phải đồng ý với tôi một chuyện mới được."

⬅ Trước Tiếp ➡