"Mình vẫn chưa được tính là một đạo sĩ." Hạnh Mính mở cơm hộp ra, tiên miệng hỏi: "Cậu có nhìn thấy Lộ Điệp trong phòng học không? Chẳng biết cậu ấy đến trường học chưa nữa?"
Vu Tề nghi hoặc a một tiếng: "Ai là Lộ Điệp?"
Hạnh Mính ngơ ngẩn.
Cậu ta vò đầu: "Mình không nhớ rõ, trong lớp mình có bạn học này sao?"
"Chính là, người hay bên tóc hai bên như cái bánh quai chèo ấy, gương mặt trẻ con bầu bĩnh, khuôn mặt mềm mại. Lúc cãi nhau thì cực kỳ độc miệng còn hay nói mấy lời thô tục, trước kia cậu ấy thích cãi nhau với Tần Nhạc Chí nhất! Người mà, suốt ngày đi cùng mình ấy, chính là Lộ Điệp ấy!" Hạnh Mính hoảng loạn khoa tay múa chân miêu tả.
"Cậu đang nói ai thế? Có phải nhớ nhầm tên rồi không? Hay là học sinh của lớp bên cạnh? Mình không nhớ cậu hay đi cùng bạn học nào, nhưng mà mình có biết Tần Nhạc Chí. Không phải thời điểm nghỉ hè năm ngoái cậu ấy đã chuyển trường rồi sao, còn ra nước ngoài du học."
"Dạo trước mình còn nhìn thấy cậu ta up ảnh selfie lên mạng xã hội đấy. Tên nhóc này, qua đấy cũng sống tốt lắm, hô mưa gọi gió. À, lúc vừa mới đi cậu ta còn hỏi thăm cậu đấy, hỏi cậu sống thế nào, nhưng mà gần đây không thấy liên hệ nữa.."
Giọng Vu Tề bên tai cô cứ càng ngày càng nhỏ, càng ngày càng xa xôi. Vẻ mặt Hạnh Mính có thể nói là sợ hãi, cô ôm hộp cơm, tay không tự chủ mà phát run, đôi mắt không còn tiêu cự nhìn chằm chằm nơi nào đó trên mặt đất, xuất thần nghĩ ngợi lung tung.
"Làm sao vậy?" Vu Tề tới gần hỏi cô, chỉ thấy Hạnh Mính há miệng, hốt hoảng hô hấp, hơi thở ấm áp vừa ra khỏi miệng liền biến thành sương trắng lạnh băng, cánh môi khô khóc nứt nẻ.
"Vậy, Nguyên Tuấn Sách thì sao? Cậu có biết người này không?"
"Biết chứ, không phải lúc trước còn là bạn cùng bàn với cậu sao? Cậu chàng này lớn lên vừa trắng vừa soái vừa cao, nhưng mà không hiểu sao mình cứ cảm thấy hành vi của cậu ta có chút gì đó không quá bình thường. Nói đi cũng phải nói lại, sao hôm nay không thấy cậu ấy đi học nhỉ?"
"Hồ Anh Tài, thầy Hồ thì sao? Là thầy giáo nhìn qua rất giống hồ ly ấy."
Vu Tề phụt một tiếng bật cười: "Đây là kiểu so sánh gì thế? Mà trường học chúng ta khi nào có loại người này?."
Thấy vẻ mặt Hạnh Mính không thích hợp, nụ cười trên mặt Vu Tề cũng dần biến mất: "Cậu làm sao vậy? Bỗng nhiên nói đến mấy người này? Chẳng lẽ mình thật sự có quen biết nhưng lại quên mất họ sao?"
"Không, là mình nhớ lầm." Hạnh Mính cầm cái thìa, run rẩy đào múc một ít cơm đưa vào trong miệng, vẻ mặt chết lặng nhai nuốt thìa cơm cà ri, cô lẩm bẩm tự lặp lại: "Mình nhớ lầm, mình nhớ lầm."
Ký ức về bọn họ biến mất, Lộ Điệp làm như vậy, nhất định có đạo lý của cô ấy.
Nguyên Tuấn Sách đi đến địa lao nơi giam giữ Tùng Nhai. Cái địa lao này là do Hồ tộc nhóm xây dựng trong một sơn động, nơi nơi đều có dấu vết của móng vuốt cùng công cụ đào bới thô sơ. Với chiều cao của anh, khi tiến vào nơi này không thể không cong eo.
Tùng Nhai ngồi giữa thiết lao, hai tay của anh ta bị cột chặt, cả người treo lơ lửng giữa không trung, một đầu khác của sợi dây được cố định ở khe lõm trên trần nhà.